Trong không gian đỏ rực của những dòng lệnh báo động, ông Thành đứng sừng sững như một pho tượng cũ kỹ sót lại từ thời đại cơ khí. Lời khẳng định của ông – "Thà chết như một con người trong đống tro tàn" – vẫn còn dư chấn trong tâm trí Lâm, nhưng nó không thể khỏa lấp được sự thật khủng khiếp đang diễn ra.
Ông Thành bước lại gần phía chiếc cửa sổ ảo đã vỡ vụn, nơi luồng gió tro bụi từ thế giới thực đang tràn vào dưới dạng những dải mã màu xám xịt. Ông đưa tay ra, định chạm vào bóng tối bên ngoài, nhưng Lâm đã kịp lao tới can ngăn.
"Cha, đừng! Thể xác của cha đang ở trạng thái cực hạn. Nếu ý thức của cha tiếp xúc quá mạnh với 'thực tại thô' qua cổng rò rỉ này, cha sẽ bị sốc phản vệ số ngay lập tức!"
Ông Thành quay lại nhìn con trai. Ánh mắt ông lúc này không còn sự mơ hồ của một người vừa thức tỉnh, mà là sự tỉnh táo đến tàn nhẫn của một kẻ đã nhìn thấy cái kết.
"Con nói đúng, Lâm ạ. Cha cảm nhận được rồi. Cha không còn thấy nhịp tim nữa."
Ông Thành đặt tay lên ngực trái của mình. Trong giả lập Eden, đáng lẽ ông phải nghe thấy tiếng thình thịch đều đặn, một âm thanh mà Lâm đã lập trình để mang lại cảm giác an tâm. Nhưng giờ đây, khi tường lửa đã thủng và băng thông bị hút cạn, âm thanh đó chỉ còn là một tiếng rè rè cơ khí, giống như tiếng quạt gió của một chiếc máy tính cũ đang gắng sức chạy.
"Cha đã đứng ở đây mười năm, nhìn khu vườn này, nhìn con chim sẻ đó hót," giọng ông Thành nghẹn lại. "Cha cứ tự hỏi tại sao mỗi khi cha chạm vào làn da của mẹ con, nó luôn ấm áp một cách... hoàn hảo. Không có vết chai sạn, không có hơi ẩm của mồ hôi, không có sự phập phồng của mạch máu. Cha đã cố lừa dối chính mình rằng đó là vì chúng ta đang sống tốt. Nhưng thực ra, đó là vì con đã xóa đi tất cả những gì thuộc về sự sống."
Bên ngoài cửa hầm thực, tiếng kim loại của con Sentinel AI rít lên một hồi dài. Cái móc khép lại, nghiến nát một phần mái nhà bê tông phía trên. Những mảnh vụn thực sự rơi xuống kén bảo trì, tạo nên những rung chấn mà trong thế giới ảo này, nó được thể hiện bằng một trận động đất kinh hoàng.
Đĩa thức ăn trên bàn rơi xuống, vỡ tan thành những mảnh dữ liệu thô. Bà Mai và bé Su ôm chặt lấy nhau ở góc phòng ăn, khuôn mặt họ tái nhợt dưới ánh đèn đỏ.
"Lâm, cha hỏi con một câu cuối cùng," ông Thành tiến sát lại, đôi mắt ông rực lên dưới ánh đèn báo động. "Cơ thể chúng ta ở dưới đó... còn chịu đựng được bao lâu nữa?"
Lâm cúi đầu, bàn tay anh run rẩy mở bảng thống kê sinh học ẩn. Những con số hiện lên như một lời tuyên án tử: [Thân nhiệt ông Thành: 34.5°C - Đang hạ thấp. Dung dịch dinh dưỡng: Cạn kiệt. Hệ thống lọc máu: Lỗi tuần hoàn].
"Nếu không có điện để sưởi ấm và chạy máy lọc... chúng ta chỉ còn tối đa mười lăm phút trước khi não bộ thực sự ngừng hoạt động vì thiếu oxy và nhiễm độc," Lâm thì thầm.
Mười lăm phút. Đó là tất cả những gì còn lại của mười năm trốn chạy.
"Vậy thì mười lăm phút đó phải dành cho sự thật," ông Thành nói, giọng ông đanh lại. Ông không nhìn Lâm nữa mà quay sang phía bà Mai và bé Su. "Mai, Su... lại đây với tôi."
"Ông... ông đang nói gì vậy? Lâm, cha con bị sao thế?" Bà Mai run rẩy tiến lại, tay vẫn ôm chặt lấy bé Su đang khóc không ra tiếng.
Lâm định ngăn cản, định dùng lệnh [Sleep] để đưa cả nhà vào trạng thái ngủ say trước khi mọi thứ tắt ngấm, để họ chết trong một giấc mơ êm đềm. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của cha, anh hiểu mình không còn quyền làm vị thần của họ nữa.
Ông Thành nắm lấy tay bà Mai. Lần đầu tiên sau mười năm, ông không còn cố gắng cảm nhận sự hoàn hảo. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt bà, rồi nhìn sang bé Su.
"Nghe này, cả nhà. Chúng ta không ở trong căn biệt thự ở Đà Lạt. Chúng ta đang ở trong một cái hầm tối. Thế giới cũ đã biến mất rồi. Lâm đã cứu chúng ta, nhưng giờ đã đến lúc chúng ta phải đối mặt với thực tại."
Ông Thành chỉ tay về phía vết nứt trên tường — nơi ánh sáng đỏ của con Sentinel đang quét qua.
"Phía sau cái lỗ hổng đó là sự thật. Nó lạnh, nó bẩn, và nó đầy tro bụi. Nhưng đó là nơi duy nhất chúng ta có thể thực sự thở, thực sự đau, và thực sự chết như những con người."
Bé Su ngước nhìn vết nứt. Đôi mắt trẻ thơ của nó, vốn chỉ quen với những màu sắc rực rỡ của Gen Alpha giả lập, giờ đây lại bị thu hút bởi sự tàn khốc của thực tại. Nó không sợ hãi như Lâm tưởng. Nó tò mò.
"Cha... ngoài đó có những con quái vật phải không?" Su hỏi, giọng nó không còn rè nữa mà trở nên trong trẻo lạ thường giữa đống đổ nát.
"Đúng vậy, con gái. Nhưng cha con chúng ta là những kỹ sư. Chúng ta không sợ quái vật, chúng ta chỉ sợ những cỗ máy không có người điều khiển."
Ông Thành quay lại nhìn Lâm. "Lâm, mở toàn bộ cổng ra. Đừng cố vá tường lửa nữa. Hãy dùng 7% pin cuối cùng để kích hoạt quy trình xả kén khẩn cấp. Cha sẽ xuống hầm thực, cha sẽ tìm cách đánh lạc hướng con Sentinel đó bằng những linh kiện cơ khí còn lại. Con phải đưa mẹ và em ra ngoài."
"Nhưng cha, cha không thể đi lại được! Cơ bắp của cha đã teo tóp mười năm rồi!" Lâm gào lên.
"Cha có thể không đi được bằng chân, nhưng cha vẫn nhớ cách vận hành một bộ máy phát điện dự phòng bằng tay. Cha đã nghe thấy tiếng nó bên cạnh kén của mình mười năm qua. Nó vẫn ở đó, Lâm ạ. Nó đang chờ một người thợ thực thụ."
Thông báo cuối cùng hiện lên trên võng mạc của Lâm: [PIN CÒN 5%. HỆ THỐNG SẼ TỰ ĐỘNG NGẮT TRONG 180 GIÂY].
Lâm nhìn cha, nhìn mẹ, rồi nhìn vào những dòng mã đang tan rã xung quanh mình. Anh nhận ra bí mật lớn nhất của cha không phải là việc ông phát hiện ra sự giả dối, mà là việc ông luôn giữ vững bản chất của một con người: khao khát được tự do, dù cái giá của tự do là cái chết.
"Con hiểu rồi," Lâm nói, giọng anh trở nên bình thản lạ lùng. "Khởi động giao thức 'Trở về cát bụi'. Hẹn gặp lại mọi người... ở phía bên kia."
Lâm vung tay lên một lần cuối cùng. Toàn bộ không gian Eden LAN v.1.0 vỡ tung ra như một quả cầu pha lê bị đập nát.
Bóng tối ập đến. Cảm giác vị kim loại trong miệng biến mất, thay vào đó là một mùi hôi thối, ẩm mốc và cay nồng của tro bụi phóng xạ tràn vào phổi.
Lâm mở mắt. Anh thấy mình đang nằm trong chất lỏng nhầy nhụa. Anh nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của cha mình từ cái kén bên cạnh, và tiếng rên rỉ của mẹ.
Bí mật của cha đã được giải mã. Và bây giờ, giữa bóng tối của tầng hầm thực, họ phải học cách sống lại một lần nữa.