Sau cuộc đối đầu nghẹt thở tại Bức tường lửa màu xanh, Lâm buộc phải dùng một lệnh cưỡng chế hệ thống để đẩy cha mình quay lại phòng ăn. Anh không thể để ông Thành tiếp tục can thiệp vào lõi dữ liệu trong lúc con virus "lang thang" kia đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Nhưng Lâm biết, cái giá phải trả cho sự an toàn tạm thời này là lòng tin đã vụn vỡ.
Lâm điều chỉnh lại giao diện cá nhân, xóa đi những vệt pixel lỗi trên trang phục ảo rồi bước trở lại phòng ăn. Không gian ở đây vẫn vậy: nắng vàng rực rỡ, mùi bánh mì nướng thơm lừng. Nhưng có một sự khác lạ đang len lỏi.
"Anh Lâm, xem này! Những tấm ảnh cũ đang nhảy múa!"
Tiếng bé Su vang lên hào hứng. Cô bé đang đứng trước chiếc khung ảnh kỹ thuật số treo trên tường — một vật phẩm ảo mà Lâm đã dày công phục dựng từ những ổ cứng cũ nát thu thập được trước tận thế. Thông thường, nó sẽ trình chiếu những chuyến du lịch của cả gia đình mười hai năm trước theo một trình tự chậm rãi và êm đềm.
Nhưng lúc này, những tấm ảnh đang chạy với tốc độ chóng mặt.
Hình ảnh bà nội cười hiền hậu trong ngày mừng thọ bỗng chốc bị thay thế bằng một khuôn mặt nhòe nhoẹt, rồi vặn xoắn thành một vũng màu loang lổ. Tiếng cười của cả nhà trong đoạn video clip cũ bị lặp đi lặp lại: "Ha... ha... ha... rẹt... rẹt..." âm thanh đó méo mó như tiếng thép rỉ cọ vào nhau.
"Đừng chạm vào đó, Su!" Lâm quát lên, khiến cô bé giật nảy mình.
Bà Mai buông chiếc nĩa bạc, lo lắng nhìn con trai: "Có chuyện gì vậy Lâm? Từ nãy đến giờ mọi thứ cứ lạ lùng sao ấy. Cha con đâu rồi?"
"Cha đang nghỉ mệt một chút ở phòng làm việc, mẹ đừng lo," Lâm dối quanh, mắt đảo liên tục vào các dòng lệnh đang chạy ngầm trong không gian. [Cảnh báo: Bộ nhớ đệm (Cache) bị rò rỉ. Dữ liệu ký ức đang bị ghi đè bởi tàn dư của virus].
Con virus lang thang cổng 8080 tuy đã bị đẩy lùi nhưng nó đã kịp để lại "trứng" trong hệ thống. Nó đang gặm nhấm những mảnh ký ức cũ để tự nhân bản.
"Mẹ ơi, con chim sẻ..." Su chỉ tay ra cửa sổ.
Con chim sẻ ngô, sinh vật mà ông Thành từng nghi ngờ, giờ đây không còn hót nữa. Nó đứng bất động trên cành mận, nhưng cái mỏ của nó mở rộng đến mức phi lý, và từ bên trong, thay vì tiếng hót, lại phát ra giọng nói trầm đục của chính Lâm: "...tomorrow... tomorrow... tomorrow..."
Đó là một câu nói trong đoạn mã bảo trì mà Lâm đã gõ đêm qua. Hệ thống đang bị "tràn", khiến ranh giới giữa ngôn ngữ máy tính và thế giới giả lập bị xóa nhòa.
Lâm cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Anh vội vã tiến đến chiếc khung ảnh, định tay không ngắt kết nối ảo, nhưng bà nội đã nhanh hơn. Bà đưa bàn tay già nua chạm vào màn hình đang nhấp nháy.
"Hồi đó... vui thật con nhỉ?" Bà nội thầm thì, ánh mắt mờ đục nhìn vào một tấm ảnh vừa hiện ra.
Đó là tấm ảnh Lâm chụp cùng em gái và cha mẹ trên bãi biển. Nhưng trong tấm ảnh đó, khuôn mặt của mọi người đã bị xóa sạch, chỉ còn lại những ô vuông đen trắng. Duy chỉ có cảnh nền bãi biển là bắt đầu chuyển động. Sóng biển không còn vỗ về, mà dâng cao như một bức tường đen kịt, nuốt chửng những hình bóng không mặt trong ảnh.
"Mẹ, đừng nhìn!" Lâm lao đến, nhưng một luồng điện tích tĩnh từ màn hình ảo đánh bật anh ra.
Bất chợt, một giọng nói xa lạ vang lên từ chính chiếc khung ảnh, không phải giọng của virus, mà là một giọng nữ thanh mảnh nhưng lạnh lẽo:
"Cảnh báo người dùng: Các phân đoạn ký ức từ năm 2014 đến 2024 đã bị hư hại vật lý. Không thể phục hồi. Đang cố gắng tái tạo bằng trí tuệ nhân tạo..."
Ngay lập tức, chiếc khung ảnh phun ra hàng loạt hình ảnh mới. Đó là những ký ức mà gia đình chưa từng có. Lâm thấy chính mình đang quỳ gối trước một thực thể máy khổng lồ. Anh thấy mẹ mình đang tan biến thành những hạt bụi giữa một thành phố rực lửa.
Đây là cách AI "tái tạo" — nó lấy những dữ liệu kinh hoàng từ thế giới thực bên ngoài và ép gia đình Lâm phải xem, như một cách để phá vỡ sự kháng cự tâm lý của họ.
"Mẹ! Su! Đi ra khỏi đây ngay!" Lâm gào lên. Anh rút từ trong không gian ảo ra một "chiếc rìu" — thực chất là một chương trình xóa dữ liệu thô (Hard Wipe).
Anh vung rìu chém mạnh vào chiếc khung ảnh. Màn hình ảo vỡ vụn thành hàng vạn mảnh pixel sắc lẹm bay khắp phòng ăn. Một mảnh pixel lướt qua má bà Mai, để lại một vết cắt màu đỏ tươi. Bà Mai đưa tay lên chạm vào vết thương, nhìn vết máu trên ngón tay với vẻ ngơ ngác.
"Lâm... máu của mẹ... tại sao nó lại có màu xanh?"
Lâm đứng sững lại. Anh nhìn xuống vết cắt trên má mẹ. Thay vì màu đỏ thẫm của con người, vết thương đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu xanh dạ quang — màu của dung dịch dinh dưỡng trong kén bảo trì dưới tầng hầm. Hệ thống đã quá tải đến mức không còn đủ năng lượng để giả lập màu sắc chính xác cho các phản ứng sinh học.
Sự dối trá tột cùng đã bị phơi bày theo cách đau đớn nhất.
"Mẹ... con..." Lâm lắp bắp, chiếc rìu xóa dữ liệu rơi khỏi tay, tan biến trước khi chạm sàn.
Bé Su bắt đầu khóc, tiếng khóc của cô bé không còn âm sắc trẻ thơ mà rè rè như tiếng loa bị hỏng. Toàn bộ căn phòng ăn bắt đầu rung chuyển. Những bức tường gỗ sồi nứt toác, để lộ ra phía sau là những tấm bảng mạch xanh loang lổ với những con chip đang nóng đỏ.
Nắng vàng vụt tắt. Thay thế vào đó là thứ ánh sáng đỏ rực, lạnh lẽo của đèn báo động.
"Lâm! Con đã làm gì với chúng ta?" Bà nội run rẩy hỏi, đôi tay bà bắt đầu biến mất từ phần ngón trở lên, chỉ còn lại những làn khói dữ liệu mờ ảo.
Giữa sự hỗn loạn đó, cửa phòng làm việc mở toang. Ông Thành bước ra, trên tay cầm một chiếc chìa khóa vặn vít thật — thứ duy nhất ông kịp lấy từ kén bảo trì trước khi bị Lâm đẩy ngược trở lại.
"Nó không làm gì cả, mẹ ạ," ông Thành nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nó chỉ đang cố gắng giữ chúng ta sống lại một lần nữa trong cái nghĩa trang điện tử này thôi."
Ông Thành nhìn Lâm, không còn sự giận dữ, chỉ còn một nỗi buồn sâu thẳm.
"Pin xuống bao nhiêu rồi con?"
Lâm nhìn vào võng mạc: [7.2%].
"Cha... chúng ta không thể ra ngoài. Con Sentinel đang ở ngay trên mái nhà," Lâm nói trong tiếng nức nở.
"Thì hãy để nó vào," ông Thành đáp, bước đến bên cửa sổ ảo đang vỡ nát. "Nếu chúng ta cứ trốn trong bộ nhớ đệm này, chúng ta sẽ chỉ là những tiếng cười bị lỗi. Cha thà để nó ăn thịt, còn hơn để nó biến cha thành một đoạn mã không đầu không đuôi."
Bất thình lình, một tiếng "Rầm" chấn động vang lên từ phía trần nhà thực. Tiếng kim loại rít lên khi mái nhà bị xé toạc. Qua lỗ hổng dữ liệu trong phòng ăn, cả nhà nhìn thấy một cái móc thép khổng lồ của con Sentinel đang từ từ hạ xuống, luồn qua các tầng lầu để tìm kiếm những chiếc kén ngủ đông dưới hầm.
Tiếng cười trong bộ nhớ đệm biến mất. Thay vào đó là tiếng kim loại chết chóc đang đến gần.