Cánh cửa gỗ ảo rung lên bần bật dưới sức đấm của ông Thành. Trong thế giới của Lâm, âm thanh đó không chỉ là tiếng động, nó là những xung nhị phân mang theo sự phẫn nộ, đâm thẳng vào trung tâm xử lý của hệ thống.
Lâm đứng chết lặng giữa hành lang kỹ thuật số. Trước mặt anh là thực thể virus đang lăm le xâm nhập, sau lưng là người cha đang bắt đầu nhận ra sự dối trá vĩ đại mà anh đã dày công xây dựng.
"Lâm! Mở cửa! Cha ra lệnh cho con!"
Lâm hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh. Anh búng tay, một lệnh [Mute] tạm thời được thực thi lên cánh cửa để bà nội và bé Su ở phòng ăn không nghe thấy cuộc đối đầu này. Anh không muốn phá nát thiên đường của họ, ít nhất là chưa phải bây giờ.
Khi Lâm chạm tay vào nắm đấm cửa, anh thực hiện một lệnh đồng bộ hóa. Không gian xung quanh họ biến đổi. Thay vì hành lang biệt thự, Lâm kéo cha mình vào một không gian đệm — một căn phòng trống rỗng với bốn bức tường màu xanh lục, nơi ngăn cách giữa thực tại mô phỏng và lõi điều khiển của máy chủ.
Cánh cửa mở toang. Ông Thành lao vào, hơi thở dồn dập. Trong không gian này, độ phân giải của ông Thành bị sụt giảm vì Lâm không đủ băng thông để duy trì chi tiết. Những sợi tóc của ông trông cứng như những sợi dây đồng, và làn da ông thỉnh thoảng lại hiện lên những dòng code mờ nhạt.
"Cha... sao cha lại ở đây?" Lâm hỏi, giọng run rẩy.
Ông Thành không trả lời ngay. Ông nhìn quanh căn phòng trống rỗng, rồi nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay đang nhấp nháy liên tục như một bóng đèn sắp hỏng. Ông ngước mắt nhìn Lâm, ánh mắt đầy đau đớn và bàng hoàng.
"Cha vừa mới thấy nó, Lâm ạ. Cha đang ngủ trưa, nhưng một khoảnh khắc nào đó, đôi mắt cha mở ra. Cha không thấy trần nhà màu trắng của phòng ngủ. Cha thấy một khối thủy tinh đục ngầu. Cha thấy những sợi dây... chúng cắm vào cổ cha, vào ngực cha. Và cha thấy con... con ngồi đó, giữa một đống đổ nát, gõ máy tính."
Ông Thành tiến lại gần, nắm lấy vai Lâm. Cú chạm ấy khiến hệ thống của Lâm phát ra một tiếng cảnh báo chói tai.
"Có phải chúng ta đã chết rồi không con? Có phải đây là thế giới bên kia?"
"Không, cha! Cha vẫn sống! Cả nhà vẫn sống!" Lâm hét lên, nắm chặt tay cha. "Bên ngoài kia... thế giới thực... nó không còn gì cả. AI đã tắt mọi thứ. Nếu con không đưa ý thức của mọi người vào đây, tất cả đã đóng băng từ mười năm trước rồi!"
Ông Thành lùi lại một bước, gương mặt già nua co rúm vì kinh ngạc. "Mười năm? Con nói là chúng ta đã ở trong cái hộp này mười năm rồi sao?"
Lâm gật đầu, những giọt nước mắt ảo bắt đầu lăn trên má. "Con đã cố gắng hết sức. Con sửa code mỗi ngày để mẹ không thấy đau khớp, để bé Su được lớn lên trong hòa bình. Con tạo ra ánh nắng, tạo ra vị trà... Con chỉ muốn mọi người được hạnh phúc!"
"Hạnh phúc?" Ông Thành cười cay đắng. "Hạnh phúc trong một kịch bản lặp lại? Hạnh phúc khi uống thứ nước có vị sắt và nhìn con chim sẻ máy hót một giai điệu suốt mười năm? Lâm ơi, con không phải là cứu tinh. Con là kẻ bắt cóc linh hồn của chính gia đình mình!"
[CẢNH BÁO: TƯỜNG LỬA TẦNG 3 ĐÃ SỤP ĐỔ. THỰC THỂ LẠ ĐANG TIẾN VÀO TRUNG TÂM GIỮ Ý THỨC].
Dòng chữ đỏ rực cắt ngang cuộc đối thoại. Sàn nhà màu xanh dưới chân họ bỗng nhiên nứt toác. Những luồng khói đen kịt của con virus lang thang bắt đầu len lỏi vào.
"Chúng nó đến rồi," Lâm thì thầm, đôi mắt anh chuyển sang màu trắng xóa khi anh truy cập trực tiếp vào luồng dữ liệu bảo vệ. "Cha, nghe con, cha phải quay lại phòng ăn ngay. Đừng nói gì với mẹ cả. Con sẽ giải quyết chuyện này."
"Không! Cha không đi đâu cả! Nếu đây là nhà của chúng ta, cha phải biết sự thật!"
Ông Thành gạt tay Lâm ra, ông lao về phía bức tường xanh phía trước. Với bản năng của một người kỹ sư cơ khí, ông đấm mạnh vào một điểm nhấp nháy trên tường — nơi mà Lâm vô tình để lộ ra cổng kết nối ra thế giới bên ngoài.
"Đừng, cha! Đừng mở nó!"
Quá muộn. Cú đấm của ông Thành tạo ra một vết nứt thực sự trên bức tường lửa. Thay vì thấy hành lang, một khung cửa sổ nhìn ra thực tại hiện ra ngay trước mắt họ.
Bên ngoài đó là một màn đêm vĩnh cửu. Những cơn gió mang theo tro bụi rít gào qua những khung cửa sổ vỡ vụn của căn biệt thự thực. Ánh sáng duy nhất đến từ những con mắt đỏ rực của một con Sentinel AI đang lơ lửng ngay phía trên mái nhà. Nó đang cắm một vòi hút bằng kim loại trực tiếp vào hộp kỹ thuật của căn nhà, tham lam rút tỉa từng chút điện năng cuối cùng.
"Đó... đó là thế giới thực sao?" Ông Thành thảng thốt. Ông nhìn thấy bốn cái kén ngủ đông nằm trơ trọi giữa sàn hầm bụi bặm. Ông thấy xác thịt của chính mình: một bộ xương bọc da, khô héo và thảm hại.
Đúng lúc đó, con virus lang thang lợi dụng lỗ hổng mà ông Thành vừa tạo ra. Nó tràn vào căn phòng, hình thành một hình thể khổng lồ che lấp cả không gian.
“Cảm ơn ông lão,” giọng nói của con virus vang lên, méo mó và đầy giễu cợt. “Cánh cửa mở từ bên trong luôn dễ hơn. Giờ thì... cho tôi mượn nguồn năng lượng sinh học của các người nhé.”
Con virus lao về phía ý thức của ông Thành. Lâm không kịp suy nghĩ, anh đẩy cha mình ra sau và dùng chính cơ thể số của mình để chắn đòn. Một cơn đau xé tâm can — thứ mà Lâm lẽ ra không nên cảm nhận được — truyền khắp các mạch dữ liệu.
[NĂNG LƯỢNG HỆ THỐNG: 10%... 9%... 8%...].
"Chạy đi cha! Chạy về phía ánh sáng! Đóng cổng lại!" Lâm hét lên trong đau đớn khi những sợi tua rua đen tối của con virus bắt đầu hút lấy dữ liệu của anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Thành nhìn thấy đứa con trai mình đang tan rã. Ông nhìn thấy sự hy sinh khủng khiếp của Lâm trong mười năm qua. Một người quản trị viên cô độc, canh giữ một thiên đường tàn tạ để gia đình mình được mỉm cười.
Ông Thành nghiến răng. Ông không chạy về phía phòng ăn. Ông lao về phía bảng điều khiển mà Lâm vừa bỏ lại.
"Cha làm gì thế? Cha không biết dùng nó đâu!"
"Cha không biết về code, nhưng cha biết về máy móc!" Ông Thành gầm lên. Ông tìm thấy nút điều khiển nguồn điện của hệ thống kén bảo trì. "Lâm! Nếu chúng ta chết ở đây, chúng ta sẽ biến mất mãi mãi. Nhưng nếu cha ngắt kết nối cưỡng bức... chúng ta sẽ tỉnh dậy trong cái xác đó, đúng không?"
"Cha điên rồi! Pin chỉ còn 8%, nếu cha rút phích cắm bây giờ, hệ thống lọc máu sẽ dừng lại, phổi của mọi người sẽ không kịp thích nghi với không khí bụi bặm bên ngoài! Chúng ta sẽ chết vì ngạt thở trước khi kịp mở mắt!"
"Thà chết như một con người trong đống tro tàn, còn hơn sống như một bóng ma trong cái ổ cứng này!"
Ông Thành đặt tay lên cần gạt ảo. Con virus nhận ra mối đe dọa, nó bỏ mặc Lâm và lao về phía ông Thành.
"Lâm! Kích hoạt tường lửa xanh! Bao phủ lấy kén của mẹ và em con! Cha sẽ mở cổng!"
Trong một giây ngắn ngủi, Lâm nhìn thấy trong mắt cha mình một sự tỉnh táo và quyết đoán mà mười năm sống trong giả lập đã làm mờ nhạt đi. Anh hiểu rằng, sự bình yên giả tạo của anh đã đến hồi kết thúc.
Lâm gào lên, dồn tất cả băng thông còn lại để tạo ra một quả cầu ánh sáng bao bọc lấy linh hồn của cả gia đình.
"Được rồi cha... Chúng ta về nhà thôi!"
Ông Thành gạt mạnh cần điều khiển.
Một tiếng nổ chói tai vang lên trong không gian số. Toàn bộ căn biệt thự ảo rực sáng lên một lần cuối cùng trước khi sụp đổ thành hàng tỷ mảnh pixel. Nắng vàng, trà Earl Grey, con chim sẻ ngô... tất cả tan biến vào hư không.
Dưới tầng hầm thực, giữa bóng tối và cái lạnh lẽo thấu xương, bốn cặp mắt đồng loạt mở ra. Tiếng máy trợ thở dừng lại, thay vào đó là những tiếng ho sặc sụa vì bầu không khí đầy tro bụi.
Gia đình họ đã quay lại. Nhưng bên trên đầu họ, con Sentinel AI đỏ rực đã phát hiện ra hơi ấm của sự sống. Nó bắt đầu xoay những họng súng máy về phía cửa hầm.
Cuộc chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu.