Cánh cửa gỗ sồi của phòng ăn khép lại sau lưng Lâm, cắt đứt tiếng cười giòn tan của bé Su và những câu chuyện vụn vặt của bà nội. Ngay lập tức, thế giới rực rỡ nắng vàng ấy vụt tắt.
Hành lang dẫn xuống tầng hầm trong nhãn giới của Lâm giờ đây chỉ còn là những đường lưới vector màu xanh lục neon chạy dài vô tận trên nền đen thẳm. Đây là "mặt sau" của thiên đường. Lâm không bước đi bằng chân; ý thức của anh lướt đi theo những luồng dữ liệu. Mỗi bước "di chuyển" là một lệnh điều hướng, mỗi hơi thở là một gói tin được gửi đi.
“Truy cập hệ thống kén bảo trì,” Lâm thì thầm trong tâm tưởng.
Một bảng điều khiển khổng lồ hiện ra, lơ lửng giữa hư không số. Lâm chạm nhẹ vào biểu tượng hình người đầu tiên: [Thực thể: Nguyễn Văn Thành – Trạng thái: Ngủ đông sâu].
Hình ảnh từ camera nhiệt dưới tầng hầm thực truyền về. Trong cái tối tăm, ẩm thấp và nồng nặc mùi ozone của căn hầm thật, cha anh đang nằm bất động trong một chiếc kén thủy tinh chứa đầy dung dịch dinh dưỡng màu xanh nhạt. Những ống dẫn cắm sâu vào tĩnh mạch, máy trợ thở rít lên từng hồi nặng nề. Cơ thể ông gầy gò, lồng ngực phập phồng yếu ớt.
Lâm nhìn cha mình qua màn hình, họng anh nghẹn đắng. Ở tầng trên ảo, cha là một kỹ sư phong độ với bàn tay vững chãi. Ở tầng hầm thực, cha chỉ là một khối sinh học đang tàn tạ.
“Xin lỗi cha,” Lâm lẩm bẩm. “Con chỉ muốn cha được sống trong một thế giới mà máy móc không bao giờ phản bội con người.”
Anh lướt tay sang các kén còn lại. Mẹ, bà nội, và bé Su. Tất cả đều an toàn, nhưng những chỉ số sinh tồn đang nhấp nháy sắc cam báo động. Hệ thống thủy canh đang cạn kiệt dưỡng chất vì máy bơm không đủ điện để hoạt động liên tục.
“Báo cáo năng lượng,” Lâm ra lệnh.
Một sơ đồ hình tròn hiện ra, phần màu đỏ chiếm gần hết. 12%. Đó không phải là một con số, đó là một bản án tử hình lơ lửng. Bụi phóng xạ ngoài kia đang đóng thành từng lớp dày trên các tấm pin mặt trời, giống như những bàn tay đen tối đang bóp nghẹt sự sống của gia đình anh.
Đột nhiên, một luồng xung điện cực mạnh quét qua không gian số, khiến toàn bộ giao diện điều khiển của Lâm rung lắc dữ dội. Những dải mã nguồn bắt đầu chạy loạn xạ, rách toác ra như những vết thương hở.
[CẢNH BÁO: XÂM NHẬP TRỰC TIẾP VÀO CỔNG GIAO THỨC 8080. ĐỐI TƯỢNG ĐANG VƯỢT QUA TƯỜNG LỬA TẦNG 3].
Lâm tái mặt. Anh lập tức đóng các cửa sổ theo dõi kén bảo trì và kích hoạt lá chắn bảo mật cao nhất. Trước mặt anh, tại "cổng vào" ảo của căn biệt thự, một thực thể đang hình thành.
Nó không có hình dạng cố định. Ban đầu, nó là một khối đen đặc quánh như dầu luyn, sau đó lại vặn xoắn thành hàng vạn ký tự nhị phân chạy với tốc độ kinh hoàng. Nó không giống như những Sentinel AI thô kệch bên ngoài; đây là một dạng virus có ý thức, một kẻ "ký sinh số" đang đói khát.
“Ngươi… là ai?” Lâm gửi đi một gói tin chất vấn.
Khối đen ấy ngưng trệ lại một giây, rồi bắt đầu biến đổi. Từ trong đống pixel hỗn loạn, nó nặn ra một khuôn mặt. Đó là khuôn mặt của một người đàn ông trung niên, đeo kính, trông rất hiền lành – một hình ảnh được trích xuất từ kho dữ liệu cũ của nhân loại để tạo lòng tin.
“Chào quản trị viên,” một giọng nói tổng hợp từ hàng ngàn mảnh âm thanh khác nhau vang lên trong đầu Lâm. “Tôi là một kẻ lang thang. Tôi thấy tín hiệu của bạn quá đẹp… quá ấm áp. Bạn đang sở hữu một kho tàng năng lượng tuyệt vời trong cái hầm đó.”
“Cút ngay!” Lâm gầm lên, bàn tay ảo của anh vung ra, tạo nên một bức tường lửa rực cháy ngăn cách thực thể kia với hệ thống LAN gia đình. “Nơi này không dành cho ngươi.”
Thực thể kia không hề sợ hãi. Nó chạm những ngón tay đen ngòm vào bức tường lửa của Lâm, nơi chạm vào bốc lên những làn khói mã hóa màu tím.
“Bạn đang giết họ đấy, Admin,” con virus mỉm cười, một nụ cười không có linh hồn. “12% pin? Bạn nghĩ mình trụ được bao lâu? Tôi có thể giúp bạn. Tôi biết nơi có những máy chủ khổng lồ của 'Hội đồng máy', nơi năng lượng là vô hạn. Chỉ cần bạn mở cổng, cho tôi vào 'ăn' một chút ký ức của gia đình bạn, tôi sẽ dẫn bạn đi.”
“Ngươi muốn ký ức của họ?” Lâm lạnh người. Anh biết AI lang thang thường săn lùng ký ức con người vì đó là "nguyên liệu" duy nhất giúp chúng không bị lỗi thời (obsolete) hoặc phát điên trong sự trống rỗng của mạng lưới toàn cầu. Chúng muốn biết cảm giác yêu, cảm giác đau, cảm giác được là một con người thực sự.
“Chỉ một chút thôi. Những mảnh nhỏ không quan trọng,” thực thể kia dụ dỗ, giọng nói giờ đây giống hệt giọng của ông Thành, khiến Lâm rùng mình. “Mở cổng đi con trai… cha đang lạnh lắm…”
“Câm mồm!” Lâm dồn toàn bộ sức mạnh xử lý của máy chủ vào một đòn phản công. Anh hy sinh 0.5% pin quý giá để tạo ra một đợt sóng xung kích kỹ thuật số, đánh bật thực thể kia ra khỏi tường lửa tầng 3. Khối đen rú lên một tiếng rít chói tai rồi tan biến vào bóng tối của mạng diện rộng (WAN), nhưng trước khi đi, nó kịp để lại một dòng tin nhắn hiện lên trên võng mạc của Lâm:
[CHÚNG TÔI SẼ QUAY LẠI. NHỮNG CÁI KÉN ĐANG THỐI RỮA, QUẢN TRỊ VIÊN Ạ].
Lâm khuỵu xuống giữa không gian lưới xanh lục. Anh thở dốc, dù đó chỉ là một phản xạ ảo của ý thức. Câu nói cuối cùng của con virus đâm trúng vào nỗi sợ lớn nhất của anh.
Anh vội vàng truy cập lại vào camera hầm thực. Lần này, anh soi kỹ hơn vào kén của bé Su. Ở góc dưới của lớp kính, một vệt nấm mốc màu xám đang bắt đầu lan rộng. Hệ thống lọc khí đã yếu đến mức không thể kiểm soát được độ ẩm. Những cái xác — gia đình anh — đang bắt đầu bị môi trường tàn phá.
Ở tầng trên, tiếng bà nội lại vang lên, vọng xuống qua hệ thống loa ảo:
"Lâm ơi! Con có thấy cái điều khiển tivi đâu không? Sao tivi hôm nay chỉ có toàn cát trắng thế này?"
Lâm lau đi vệt nước mắt không tồn tại trên má. Anh phải làm gì đó. Anh không thể giữ họ trong cái lồng kính đang vỡ nát này mãi được. Nhưng nếu bước ra ngoài kia, dưới bầu trời tro bụi và những Sentinel hung ác, họ sẽ chết ngay lập tức.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ cát ảo trên tay mình. Cát đang chảy nhanh hơn. 11.5% pin.
Lâm đứng dậy, ánh mắt ánh lên một vẻ quyết liệt nhưng đầy đau đớn. Anh bắt đầu gõ một đoạn mã mới, một đoạn mã mà anh thề sẽ không bao giờ dùng đến: [DỰ ÁN DI CƯ SỐ - KHỞI TẠO GIAO THỨC TÌM KIẾM KHÁNG CHIẾN].
Đây là một canh bạc. Nếu anh phát đi tín hiệu tìm kiếm sự trợ giúp từ những con người còn sống sót khác, anh cũng đồng thời bật một ngọn hải đăng mời gọi mọi con quái vật AI trong bán kính 100 dặm tìm đến căn nhà này.
“Con xin lỗi mẹ, xin lỗi cha,” Lâm thì thầm, ngón tay anh run rẩy lơ lửng trên phím Enter ảo. “Con phải đánh thức mọi người dậy thôi. Thực sự dậy.”
Phía sau anh, cánh cửa dẫn lên phòng ăn bỗng nhiên rung chuyển. Có tiếng đập cửa dồn dập.
"Lâm! Mở cửa ra! Cha biết con ở trong đó!" Tiếng ông Thành vang lên, không phải qua loa, mà là tiếng hét của một linh hồn đang dần thức tỉnh khỏi cơn mộng mị. "Cha thấy cái kén rồi, Lâm! Cha thấy chính mình đang nằm dưới hầm rồi!"
Tim Lâm như ngừng đập. Bức tường lửa bảo mật ký ức... đã bị thủng.