MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiả Làm Vợ Của Anh RễChương 3

Giả Làm Vợ Của Anh Rễ

Chương 3

1,022 từ · ~6 phút đọc

Buổi tối thứ năm, Khôi tổ chức một buổi tiệc xã giao nhỏ tại biệt thự để gặp gỡ đối tác quan trọng. An Nhiên (tức An Chi) phải đóng vai trò nữ chủ nhân hoàn hảo.

An Chi bước xuống cầu thang trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, thiết kế ôm sát cơ thể. Chiếc váy này vốn là của An Nhiên, nhưng khi mặc lên người An Chi, nó lại toát lên một vẻ quyến rũ và táo bạo khác lạ.

Trần Khôi đang đứng ở sảnh, nói chuyện với trợ lý riêng. Anh ngước lên, ánh mắt thiêu đốt dừng lại trên người cô. Sự say mê và chiếm hữu trong mắt Khôi giờ đây đã rõ ràng hơn, không còn sự hoài nghi của những đêm đầu tiên. An Chi cảm nhận được điều đó và thấy tự tin hơn.

"Em thật tuyệt vời đêm nay," Khôi thì thầm khi cô tiến đến gần, đặt một cái hôn nhẹ lên trán cô, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào đường cong trên vai cô. "Nhớ đừng uống nhiều quá."

"Anh lo lắng cho em sao?" An Chi cười nhẹ, giọng nói đầy ẩn ý.

"Anh lo lắng cho những người đàn ông khác," Khôi trầm giọng, nắm lấy tay cô một cách sở hữu, rồi kéo cô vào đám đông.

Trong suốt buổi tiệc, An Chi thực hiện vai trò một cách gần như hoàn hảo. Cô duyên dáng, thông minh, và đủ gợi cảm để thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng sự tự tin quá mức đó đã dẫn đến sơ hở.

Một vị khách lớn tuổi, ông Hùng, đối tác lâu năm của Khôi và cũng là người rất quý mến An Nhiên, bước đến.

"An Nhiên, lâu rồi không gặp con. Ta nghe nói con đang bận rộn với dự án thiết kế mới, còn nhớ lần trước ta và con đã bàn về việc sử dụng phong cách Art Deco cho sảnh chính chứ?" ông Hùng hỏi thân mật.

An Chi sững người. Cô biết An Nhiên là nhà thiết kế, nhưng cô không hề biết gì về các dự án và các thuật ngữ chuyên môn ấy. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau lưng.

Cô nhanh chóng cười lảng, cố gắng lấp liếm: "Ồ, dự án đó... có một chút thay đổi rồi, bác Hùng. Cháu đã quyết định chuyển hướng sang phong cách hiện đại tối giản để phù hợp hơn với xu hướng thị trường."

Vị khách già nhíu mày, có chút khó hiểu trước sự thay đổi đột ngột và cách trả lời có phần thờ ơ của An Nhiên. "Thật sao? Ta nhớ con là người rất đam mê những chi tiết cổ điển mà?"

Trần Khôi nhận ra sự căng thẳng. Anh nhanh chóng chen vào, đặt tay lên eo An Chi và siết nhẹ, một hành động vừa cảnh cáo vừa bảo vệ.

"Bác Hùng, vợ cháu gần đây có một sự chuyển mình lớn trong phong cách, cô ấy muốn thử sức với những điều mới mẻ," Khôi nói, nhấn mạnh từ "mới mẻ" và nhìn thẳng vào An Chi. "Và nó đang rất hấp dẫn, bác ạ."

An Chi hiểu Khôi đang ám chỉ cả sự thay đổi trong công việc lẫn sự thay đổi mãnh liệt trong phòng ngủ. Cô thở phào, dựa vào Khôi, nụ cười biết ơn và quyến rũ của cô khiến ánh mắt Khôi trở nên nồng nhiệt hơn.

Sau khi tiễn vị khách, Khôi kéo An Chi vào góc khuất sau vườn.

"Em đã suýt chút nữa làm hỏng mọi thứ," Khôi lạnh lùng nói, nhưng bàn tay anh lại không hề buông lỏng vòng eo cô, như thể muốn trừng phạt.

"Em xin lỗi. Em chỉ không nhớ chi tiết đó thôi," An Chi lấp bấp.

Khôi nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt sắc như dao. "Em không nhớ, hay em không quan tâm? Hay là... em đã hoàn toàn quên mất em là ai rồi?"

Lòng An Chi thắt lại. Cô sợ hãi nhìn vào Khôi. Đây là lần đầu tiên anh đặt ra câu hỏi nghi ngờ một cách trực diện như vậy.

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, An Chi quyết định sử dụng vũ khí mạnh nhất của mình. Cô áp sát vào Khôi, đặt tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh dưới lòng bàn tay.

"Em không quên em là ai. Em là vợ anh, Khôi," cô thì thầm, giọng nói đầy dục vọng và cầu xin. "Và em chỉ muốn làm cho anh vui. Em muốn chúng ta gần gũi hơn cả trước đây."

Nói rồi, cô kiễng chân, chủ động hôn lên cổ Khôi, nơi có mạch đập đang nảy lên mạnh mẽ. Hành động táo bạo và đầy khiêu khích này ngay lập tức đánh vào điểm yếu của anh. Khôi không thể kháng cự sự hấp dẫn thể xác mà An Chi đang tạo ra.

Sự tức giận và nghi ngờ của Khôi nhanh chóng bị thay thế bằng ngọn lửa ham muốn. Anh quay người lại, ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự mê mẩn và sự giằng xé trong mắt anh.

"Em đang đùa với lửa đấy, An Nhiên," Khôi gằn giọng, rồi anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mạnh mẽ, dứt khoát, như muốn trừng phạt sự dối trá của cô nhưng lại thỏa mãn sự thèm khát của chính mình.

Trong bóng tối và mùi hương cây cỏ, sự lầm lỡ giữa hai người lại tiếp diễn. An Chi biết, cô đã dùng cơ thể và sự hấp dẫn để lấp đầy những lỗ hổng trong vai diễn của mình. Và Khôi, bị mê hoặc bởi sự nồng nhiệt mới mẻ này, đã chấp nhận bỏ qua những rạn nứt đầu tiên.

Nhưng An Chi biết, trò chơi này càng kéo dài, sự sụp đổ sẽ càng đau đớn. Đặc biệt là khi cô bắt đầu nhận ra, cô không chỉ muốn có cuộc sống của An Nhiên, mà cô còn muốn tình yêu và sự chiếm hữu thực sự từ người đàn ông này.