Sự cố với ông Hùng đêm qua đã khiến An Chi cảnh giác hơn, nhưng đồng thời cũng khiến cô nhận ra sức mạnh mê hoặc mà cô đang nắm giữ. Chỉ cần một chút táo bạo trong phòng ngủ, mọi nghi ngờ của Khôi đều bị thiêu rụi.
Khôi sáng nay đã tỏ ra âu yếm một cách bất thường, anh thậm chí còn hủy một cuộc họp để dành buổi sáng ở nhà với "vợ". Sự chiếm hữu và say mê của anh khiến An Chi cảm thấy vừa chiến thắng vừa sợ hãi.
Giữa trưa, chuông điện thoại reo lên. Tên hiển thị trên màn hình là Hạ Vy – bạn thân nhất của An Nhiên, người đã cùng chị cô lớn lên.
An Chi nuốt nước bọt. Hạ Vy là một người phụ nữ sắc sảo, có trực giác mạnh mẽ, và chắc chắn cô ta biết mọi bí mật của An Nhiên.
"Alo, Nhiên à, sao cậu im lặng thế? Cậu đang ở đâu?" Giọng Hạ Vy vang lên đầy vẻ thân thiết và trách móc.
An Chi hít sâu, cố gắng bắt chước giọng điệu dịu dàng nhưng hơi mệt mỏi của An Nhiên: "À, Vy. Tớ xin lỗi. Tớ hơi mệt, đang ở nhà nghỉ dưỡng một chút."
"Nghỉ dưỡng gì mà Khôi không cho tớ đến thăm? Thôi được rồi, tối nay tớ không thể chờ thêm được nữa. Chúng ta đi ăn tối nhé. Tớ có chuyện gấp cần nói với cậu," Hạ Vy quyết đoán.
An Chi không thể từ chối, cô cần phải duy trì sự xuất hiện của An Nhiên trước mọi người.
"Được, tớ sẽ gọi điện cho cậu địa điểm sau."
Cuộc hẹn với Hạ Vy là một bãi mìn thực sự. An Chi không chỉ phải nhớ thông tin cá nhân của An Nhiên, mà còn phải đối phó với những cử chỉ thân mật và mật mã riêng tư giữa hai người bạn thân.
Tối hôm đó, tại một nhà hàng yên tĩnh, An Chi bước vào. Cô chọn trang phục thanh lịch và an toàn nhất, cố gắng tái tạo hình ảnh người bạn mà Hạ Vy mong đợi.
"Nhiên!" Hạ Vy đứng dậy ôm chầm lấy cô.
Cái ôm đó khiến An Chi cứng đờ. Nó quá thân thiết, quá chân thật. An Chi cố gắng đáp lại một cách miễn cưỡng.
Hạ Vy bắt đầu nói về công việc, về những mâu thuẫn giữa An Nhiên và đối tác cũ, và những kỷ niệm thời đại học. An Chi chỉ có thể trả lời bằng những từ ngữ mơ hồ, chung chung.
Sau một hồi, Hạ Vy ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt An Chi.
"Cậu khác lắm, Nhiên," Hạ Vy nói, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Tim An Chi đập thình thịch. "Khác... khác thế nào cơ?"
"Cậu không còn hay vuốt tóc khi lo lắng nữa. Và... cậu luôn gọi tớ là 'Vy' thay vì 'Vy Yêu' như cậu vẫn làm từ hồi trung học. Cậu cũng không hề hỏi về... chiếc vòng tay mà tớ tặng cậu nữa."
Mồ hôi lạnh lại túa ra. An Chi hoàn toàn không biết về những biệt danh và ký ức nhỏ nhặt đó. Cô biết mình cần một hành động mạo hiểm để đánh lạc hướng.
An Chi đưa tay ra, nắm chặt tay Hạ Vy.
"Xin lỗi, Vy Yêu," cô nói, cố gắng ép ra giọng điệu chân thành. "Tớ đã gặp một chuyện lớn, tớ... đã bị ám ảnh bởi công việc. Tớ cần phải thay đổi, cần phải quyến rũ hơn, táo bạo hơn. Cậu hiểu không? Tớ đang cố gắng hàn gắn cuộc hôn nhân với Khôi. Tớ đang phải tìm lại ngọn lửa mà chúng tớ đã đánh mất."
Hạ Vy im lặng một lúc, rồi khuôn mặt sắc sảo của cô ta dần mềm lại.
"Ôi, cậu và Khôi à? Tớ đã nghĩ mọi chuyện ổn. Nhưng cậu nói đúng, tớ thấy cậu hấp dẫn hơn rất nhiều. Khôi chắc chắn sẽ không thể rời mắt khỏi cậu đâu," Hạ Vy thì thầm, có chút ngưỡng mộ.
An Chi thở phào, cô đã vượt qua được cửa ải này. Cô biết, việc viện cớ về việc cố gắng quyến rũ chồng là lời giải thích hoàn hảo cho mọi sự thay đổi trong tính cách của cô.
Đúng lúc đó, Khôi bước vào nhà hàng. Anh đến đón "vợ" mình theo lịch hẹn. Anh thấy An Chi đang cười với Hạ Vy, và anh tiến lại, đặt tay lên vai An Chi.
"Em yêu, xin lỗi anh đến muộn," Khôi nói, giọng nói đầy âu yếm và chiếm hữu trước mặt người ngoài.
Khi Khôi cúi xuống hôn An Chi, Hạ Vy thoáng thấy một điều mà An Nhiên thật sẽ không bao giờ làm: vết hằn đỏ mờ trên cổ An Chi, dấu vết của một đêm nồng nhiệt không kiềm chế.
Hạ Vy lắc đầu cười: "Thôi được rồi, hai người về đi. Tớ thấy 'ngọn lửa' của hai người đang bùng cháy dữ dội lắm đấy. Tạm biệt, Nhiên. Tớ vui vì cậu đang hạnh phúc."
Trên đường về, Khôi liên tục nhìn An Chi, sự say mê trong mắt anh không hề che giấu. Anh áp sát cô trong xe, nắm lấy tay cô, đan các ngón tay vào nhau.
"Em đã nói gì với Vy?" anh hỏi, giọng nói đầy sự thỏa mãn vì sự chiếm hữu của mình được công nhận.
"Em nói với cô ấy rằng em đang cố gắng quyến rũ lại chồng mình," An Chi nói, ngả đầu vào vai anh.
Khôi cười, nụ cười cuốn hút và mãnh liệt. Anh đột ngột dừng xe ở một nơi vắng vẻ, không đợi cô kịp phản ứng, anh đã hôn cô, nụ hôn nóng bỏng và đầy khát khao không muốn dừng lại.
"Em không cần phải cố gắng đâu, An Nhiên. Em đã thành công rồi. Anh mê mẩn em đến mức phát điên lên rồi."
An Chi biết, cô đã lún sâu vào vai diễn này. Cô đã thành công quyến rũ Khôi bằng thân phận giả mạo. Nhưng khi cô nhìn vào sự say mê và chiếm hữu ấy, một cảm giác tội lỗi lẫn hạnh phúc dâng lên trong lòng. Cô đang tận hưởng hương vị ngọt ngào và cấm kỵ của cuộc sống không thuộc về mình.
Chính lúc này, ở một nơi xa xôi nào đó, An Nhiên thật cảm thấy một cơn bất an lớn đột ngột ập đến, thúc giục cô phải trở về ngay lập tức.