MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiá Như Chưa TừngChương 1

Giá Như Chưa Từng

Chương 1

644 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong đại sảnh khách sạn Grand Plaza tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy, bao phủ lấy không gian ngập tràn hoa hồng trắng và bóng bay. Hôm nay là tiệc thôi nôi của Phó Mộc Miên, công chúa nhỏ của tập đoàn kiến trúc Phó thị. Thẩm Nhất Ninh diện chiếc váy lụa satin màu kem trang nhã, gương mặt rạng ngời hạnh phúc khi bế con gái trong tay. Cô nhìn sang bên cạnh, nơi Phó Cẩn Ngôn đang mỉm cười lịch thiệp tiếp đón quan khách. Trong mắt người ngoài, họ là cặp đôi kiểu mẫu của giới thượng lưu: chồng là thiên tài ngành kiến trúc, vợ là hậu phương vững chắc, dịu dàng.

Phó Cẩn Ngôn nắm lấy tay Nhất Ninh, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến cô cảm thấy mọi vất vả trong một năm qua đều xứng đáng. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán bé Mộc Miên rồi thì thầm vào tai vợ rằng anh đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho hai mẹ con vào cuối buổi tiệc. Nhất Ninh mỉm cười, trái tim ngập tràn mật ngọt, tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa về một mái ấm vĩnh cửu mà anh vẫn thường thêu dệt qua những bản thiết kế tặng cô.

Giữa lúc không khí đang lên đến cao trào với tiếng nhạc du dương và những lời chúc tụng, cánh cửa lớn của đại sảnh bỗng nhiên bị đẩy mạnh. Một bóng hình gầy gò, liêu xiêu xuất hiện ngược sáng, đối lập hoàn toàn với vẻ xa hoa bên trong. Người phụ nữ đó mặc chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ, mái tóc xơ xác và gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Cô ta đứng đó, đôi mắt đờ đẫn quét qua đám đông rồi dừng lại trên người Phó Cẩn Ngôn.

Tiếng gọi sư huynh thốt ra từ khuôn miệng khô khốc của người phụ nữ ấy nhỏ thôi, nhưng lại khiến cả căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Phó Cẩn Ngôn sững người, ly rượu vang trên tay anh chao nghiêng rồi rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh bắn tung tóe lên tà váy trắng tinh khôi của Nhất Ninh, nhưng anh không hề nhận ra. Đôi mắt anh vốn luôn bình tĩnh, tự chủ nay lại dâng lên một cơn sóng dữ dội, pha trộn giữa bàng hoàng, đau xót và cả sự tội lỗi sâu sắc.

Cố Giai Kỳ, cái tên tưởng chừng đã vĩnh viễn nằm lại dưới đống đổ nát của vụ sập công trình năm năm trước, nay lại bằng xương bằng thịt đứng trước mặt anh. Cẩn Ngôn không chút do dự, anh buông tay Nhất Ninh, lướt qua cô như một người dưng để lao về phía người phụ nữ kia. Anh đỡ lấy bả vai gầy guộc của Giai Kỳ khi cô ta khuỵu xuống, giọng nói khàn đặc đầy run rẩy lặp đi lặp lại rằng cô đã về là tốt rồi.

Nhất Ninh đứng chôn chân tại chỗ, vòng tay siết chặt lấy bé Mộc Miên đang bắt đầu mếu máo vì tiếng động mạnh. Cô nhìn bóng lưng của chồng mình, người vừa mới đây còn hứa hẹn bảo vệ cô cả đời, nay lại đang ôm chặt một người phụ nữ khác giữa thanh thiên bạch nhật. Ánh đèn sân khấu vẫn rọi vào cô, nhưng cái hơi ấm mà cô hằng nâng niu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Buổi tiệc thôi nôi vốn dĩ để đánh dấu sự khởi đầu của con gái, bỗng chốc trở thành sự khởi đầu cho một vết nứt không bao giờ có thể hàn gắn trong cuộc hôn nhân của họ.