Sự hỗn loạn bắt đầu lan rộng khắp đại sảnh như một vết dầu loang. Phó Cẩn Ngôn bế xốc Cố Giai Kỳ lên, gương mặt anh lộ rõ vẻ hoảng loạn mà Thẩm Nhất Ninh chưa từng thấy trong suốt ba năm chung sống. Những quan khách vốn đang cầm ly rượu vang chúc tụng giờ đây đồng loạt đặt xuống, ánh mắt họ đổ dồn về phía trung tâm sân khấu, nơi người vợ chính thức đang đứng trơ trọi với đứa con nhỏ trên tay.
Nhất Ninh bước tới một bước, bàn tay run rẩy định níu lấy vạt áo của chồng nhưng anh đã nhanh chóng nghiêng người né tránh. Anh không nhìn cô, ánh mắt chỉ dán chặt vào gương mặt tái nhợt của người phụ nữ trong lòng. Anh thốt lên một câu ra lệnh ngắn gọn cho tài xế rồi quay sang nhìn Nhất Ninh với sự lạnh lùng đến xa lạ, bảo cô hãy ở lại thu xếp ổn thỏa và đưa con về sau vì Giai Kỳ đang trong tình trạng nguy kịch.
Bóng lưng của Cẩn Ngôn mất hút sau cánh cửa lớn, để lại một khoảng trống mênh mông và tiếng khóc xé lòng của bé Mộc Miên. Nhất Ninh đứng đó, giữa những lẵng hoa hồng trắng đắt tiền và những mô hình kiến trúc biểu tượng cho sự bền vững, nhưng cô cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đang sụp đổ. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên, ban đầu là những lời thầm thì nhỏ nhặt, sau đó lớn dần thành những mũi dao găm sắc lẹm đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô.
Những phu nhân đài các vốn vừa nãy còn vây quanh nịnh nọt Nhất Ninh giờ đây đứng tụm lại một góc, che miệng cười mỉa mai về sự xuất hiện của "người cũ". Họ bàn tán về việc Phó Cẩn Ngôn vốn dĩ là người trọng tình nghĩa, rằng vị trí của Nhất Ninh có lẽ chỉ là kẻ thay thế tạm thời trong lúc anh đau khổ nhất. Những từ ngữ như "chính thất thất thế" hay "nợ máu khó trả" lọt vào tai cô, cay đắng và nghiệt ngã.
Mẹ chồng của Nhất Ninh bước tới, nhưng thay vì một lời an ủi, bà chỉ nhíu mày khó chịu và bảo cô hãy mau chóng đưa đứa trẻ vào trong để tránh làm trò cười cho thiên hạ. Bà nói rằng Cẩn Ngôn làm vậy là đúng đạo lý, nhà họ Phó không thể mang danh vong ơn bội nghĩa với người đã từng cứu mạng con trai mình. Sự bênh vực mù quáng từ phía gia đình chồng khiến Nhất Ninh nhận ra, trong cuộc chiến này, cô hoàn toàn đơn độc.
Nhất Ninh hít một hơi thật sâu để ngăn những giọt nước mắt không rơi xuống trước mặt những kẻ đang chờ đợi cô gục ngã. Cô sửa lại tà váy lụa bị vấy bẩn bởi những mảnh thủy tinh và rượu vang, lặng lẽ bế con đi thẳng ra cửa sau của khách sạn. Cơn gió lạnh ban đêm ùa tới khiến cô rùng mình. Cô nhìn vào chiếc xe hơi sang trọng đang chờ sẵn, rồi lại nhìn về phía bệnh viện thành phố nơi chồng mình đang túc trực bên người khác, lòng tự hỏi liệu bản thiết kế hôn nhân mà cô dày công xây dựng bấy lâu nay, có phải ngay từ đầu đã bị đặt sai móng hay không.