Bảy ngày trôi qua, căn biệt thự họ Phó chìm trong bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp nặng nề, đánh dấu sự vắng mặt hoàn toàn của người đàn ông là chủ gia đình. Thẩm Nhất Ninh ngồi trong căn phòng trà vốn là nơi hai vợ chồng thường cùng nhau đàm đạo về những bản vẽ, nhưng giờ đây chỉ còn lại hơi lạnh của máy điều hòa và mùi gỗ đàn hương phảng phất một cách cô độc. Điện thoại cô gửi đi hàng chục tin nhắn, nhưng phản hồi nhận lại chỉ là sự im lặng kéo dài hoặc những dòng chữ ngắn gọn đầy chiếu lệ từ trợ lý của anh.
Bé Mộc Miên bắt đầu phát sốt vì nhớ hơi ấm của cha. Nhìn con nhỏ quấy khóc, gương mặt hồng hào nay trở nên nhợt nhạt, trái tim Nhất Ninh như bị ai bóp nghẹt. Cô quyết định không chờ đợi thêm nữa. Sau khi dỗ con ngủ và nhờ người vú nuôi chăm sóc, cô tự mình lái xe đến bệnh viện trung tâm, nơi mà theo lời thư ký, Phó Cẩn Ngôn đã túc trực suốt một tuần qua không rời nửa bước.
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Nhất Ninh bước đi trên dãy gạch men trắng tinh, đôi giày cao gót phát ra những tiếng cộc cộc vang dội như nhịp tim đang run rẩy của chính mình. Cô dừng lại trước cửa phòng bệnh VIP số 808. Cánh cửa khép hờ, để lộ một khoảng hở đủ để nhìn thấy toàn bộ khung cảnh bên trong.
Dưới ánh nắng nhạt của buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ, Phó Cẩn Ngôn đang ngồi bên cạnh giường bệnh. Anh không còn vẻ chỉnh chu, bóng bẩy của một tổng tài thường ngày; vạt áo sơ mi đã nhăn nhúm, cằm lún phún râu xanh, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn mà Nhất Ninh tưởng rằng chỉ dành riêng cho mẹ con cô. Anh thổi nhẹ thìa cháo khói tỏa nghi ngút, cẩn thận đưa lên miệng Cố Giai Kỳ, rồi dùng khăn giấy chậm nhẹ những vết bẩn vương trên khóe môi cô ta.
Cố Giai Kỳ tựa lưng vào gối, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh đầy vẻ lệ thuộc. Cô ta khẽ nắm lấy tay áo anh, giọng thỏ thẻ hỏi liệu anh có ghét bỏ một người tàn phế như mình không. Cẩn Ngôn nắm ngược lại bàn tay gầy guộc ấy, giọng trầm thấp nhưng kiên định, khẳng định rằng dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ cô ta đến cùng vì đó là món nợ mà anh phải trả bằng cả cuộc đời này.
Đứng ngoài cánh cửa, Nhất Ninh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Một tuần qua, cô lo lắng cho sức khỏe của anh, lo anh kiệt sức vì công việc và việc chăm sóc người bệnh, nhưng hóa ra sự lo lắng đó thật nực cười. Anh không hề kiệt sức, anh chỉ đang bận rộn xây dựng lại một thế giới khác mà ở đó không có chỗ cho vợ và con gái mình. Những thìa cháo ân cần kia, sự kiên nhẫn tột cùng kia là minh chứng rõ ràng nhất cho việc trái tim anh đã không còn đặt ở ngôi nhà mang tên họ Phó.
Nhất Ninh không đẩy cửa bước vào để chất vấn, cũng không khóc lóc làm ầm ĩ. Cô lặng lẽ xoay người, bước đi về phía cuối hành lang. Mỗi bước chân của cô giờ đây không còn sự do dự. Cô nhận ra rằng, khi một người đàn ông dùng "ân nghĩa" làm cái cớ để phản bội, thì mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa. Bản thiết kế cuộc đời cô cần phải xóa bỏ hình bóng người đàn ông này, ngay lập tức.