Tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân biệt thự vào lúc nửa đêm, cắt ngang sự tĩnh lặng đến tê người của phòng khách. Thẩm Nhất Ninh ngồi trên ghế sofa, không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ lớn. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, Phó Cẩn Ngôn bước vào với dáng vẻ mệt mỏi. Ngay khi anh tiến lại gần, một mùi hương nồng đậm từ cơ thể anh xộc vào mũi cô. Đó không phải mùi nước giặt quen thuộc, cũng không phải mùi trầm hương thanh khiết thường ngày, mà là mùi nước hoa nữ giới ngọt lịm đến gay gắt, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng bệnh viện.
Nhất Ninh không đứng dậy, cô chỉ khẽ cử động môi, hỏi anh rằng một tuần qua anh đã ở đâu. Cẩn Ngôn dừng bước, hơi bất ngờ khi thấy vợ vẫn còn thức. Anh cởi áo khoác ngoài, vắt lên thành ghế, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn khi cho rằng cô đang cố tình tra hỏi mình. Anh nói rằng việc ở bệnh viện đã đủ khiến anh kiệt sức, anh không muốn về nhà lại phải đối mặt với sự nghi kỵ của vợ.
Nhất Ninh bật đèn, ánh sáng đột ngột làm cả hai đều nheo mắt. Cô chỉ vào vệt phấn hồng mờ nhạt trên cổ áo sơ mi của anh, hỏi anh liệu sự nghi kỵ này là vô căn cứ hay là sự thật hiển nhiên. Cô nhắc đến bé Mộc Miên đang sốt cao, nhắc đến việc cô đã phải một mình chống chọi với những lời đàm tiếu suốt bảy ngày qua. Nhưng đáp lại sự nghẹn ngào của cô, gương mặt Cẩn Ngôn lại trở nên cứng nhắc, lạnh lùng.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không hề có một lời xin lỗi. Anh chậm rãi mở lời, khẳng định rằng Cố Giai Kỳ vì cứu anh trong vụ sập công trình năm xưa mà đã vĩnh viễn hỏng mất một bên tai, thần kinh cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Anh nói với giọng chém đinh chặt sắt rằng bản thân không thể bỏ mặc một người đã hi sinh cả tương lai vì mình. Đối với anh, việc chăm sóc Giai Kỳ bây giờ không còn là sự lựa chọn, mà là nghĩa vụ bắt buộc của một người đàn ông có lương tri.
Mỗi lời anh thốt ra như một nhát búa đóng vào lòng tin của Nhất Ninh. Anh lấy "ân nghĩa" làm tấm lá chắn cho sự vô tâm của mình đối với gia đình hiện tại. Khi Nhất Ninh hỏi anh rằng liệu sự bù đắp đó có cần phải đánh đổi bằng hạnh phúc của vợ con hay không, Cẩn Ngôn chỉ im lặng hồi lâu rồi thở dài. Anh nói cô hãy bao dung một chút, vì Giai Kỳ bây giờ chẳng còn gì cả, còn Nhất Ninh thì vẫn có anh, có con và có danh phận bà chủ Phó gia.
Sự bao dung mà anh đòi hỏi thực chất là yêu cầu cô phải chấp nhận sự hiện diện của một người phụ nữ khác trong cuộc sống hôn nhân của mình. Nhất Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy anh ta thật xa lạ. Mùi nước hoa trên người anh dường như đang nhắc nhở cô rằng, khoảng cách giữa họ bây giờ không chỉ là bảy ngày vắng bóng, mà là một vực thẳm của sự phản bội được che đậy dưới lớp vỏ bọc mang tên lòng biết ơn.