Áp lực từ sự sụp đổ của các dự án trọng điểm khiến Phó Cẩn Ngôn như đứng trên đống lửa. Anh cầm chìa khóa xe, dự định sẽ lái xe đến tất cả những nơi Nhất Ninh có thể lui tới, từ những ngôi nhà cũ của bạn bè cô đến các khách sạn nhỏ ngoại ô. Anh cần tìm cô, không hẳn là để cầu xin quay lại, mà là để lấp đầy sự bất an đang cào xé tâm can khi nhìn thấy sự nghiệp của mình tuột dốc không phanh.
Tuy nhiên, ngay khi anh vừa bước ra đến sảnh chính, một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên từ tầng trên, kèm theo đó là tiếng hét thất thanh của người làm. Cẩn Ngôn vội vã chạy ngược lên phòng khách của Cố Giai Kỳ. Trước mắt anh, cô ta đang nằm sõng soài trên sàn đá lạnh lẽo, tay ôm lấy một bên tai, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn. Những mảnh vụn của bình hoa vỡ văng tung tóe xung quanh, hệt như một hiện trường tai nạn vừa mới xảy ra.
Giai Kỳ thở dốc, đôi mắt trợn ngược, run rẩy bám lấy ống quần anh. Cô ta thều thào rằng mình thấy chóng mặt, rằng những âm thanh trong đầu đang gào thét khiến cô ta muốn nổ tung. Nhìn người phụ nữ đã từng vì mình mà chịu khổ, Cẩn Ngôn lại một lần nữa bị cái xích "ân nghĩa" siết chặt lấy cổ. Anh buộc phải buông chìa khóa xe xuống, bế cô ta lên giường và gọi bác sĩ riêng đến cấp cứu.
Suốt năm tiếng đồng hồ sau đó, Giai Kỳ không rời anh nửa bước. Mỗi khi anh định đứng dậy để thực hiện một cuộc gọi hoặc đi ra ngoài hít thở không khí, cô ta lại bắt đầu co giật hoặc mê sảng gọi tên anh, van xin anh đừng bỏ rơi cô ta trong bóng tối. Nhưng lần này, khi nhìn vào gương mặt đẫm lệ của Giai Kỳ, Cẩn Ngôn không còn cảm thấy sự xót xa thuần túy như trước. Anh chợt nhận thấy những biểu hiện của cô ta có gì đó quá kịch tính, quá đúng lúc.
Anh lặng lẽ quan sát qua khe cửa khi bác sĩ tiêm một liều thuốc an thần nhẹ. Ngay khi anh vừa khuất bóng, nhịp thở của Giai Kỳ bỗng chốc trở nên bình ổn một cách lạ thường, đôi bàn tay đang nắm chặt drap giường cũng nới lỏng ra. Sự hoài nghi bắt đầu nảy mầm trong lòng anh. Anh nhận ra rằng, sự "yếu đuối" này của cô ta đang trở thành một loại vũ khí để giam cầm anh, biến anh thành một tên tù binh trong chính căn nhà của mình.
Cẩn Ngôn ngồi xuống ghế bành ngoài hành lang, hai tay đan chặt vào nhau. Anh cảm thấy mệt mỏi tột độ, một loại mệt mỏi không phải từ việc thiếu ngủ mà là từ sự bào mòn cảm xúc. Sự dịu dàng, bao dung của Nhất Ninh trước kia chưa bao giờ khiến anh cảm thấy nặng nề đến thế. Ở bên Nhất Ninh, anh là một kiến trúc sư tự do bay bổng; còn ở bên Giai Kỳ, anh chỉ là một con nợ đang bị đòi nợ mỗi ngày bằng những cơn đau bệnh không hồi kết. Lần đầu tiên anh tự hỏi, liệu "nợ mạng" có nhất thiết phải trả bằng cách tự chôn vùi cả phần đời còn lại vào một sự yếu đuối đầy tính toán như thế này hay không.