Sự sụp đổ của một ngôi nhà đôi khi không bắt đầu từ mái, mà từ những rễ cây âm thầm bám sâu dưới nền móng. Phó Cẩn Ngôn chưa kịp hồi phục sau những vết thương của gia pháp thì một cơn địa chấn khác đã ập đến ngay tại văn phòng tập đoàn Phó thị. Sáng thứ Hai, thay vì những bản báo cáo doanh thu khởi sắc, bàn làm việc của anh chất chồng những thông báo chấm dứt hợp tác và yêu cầu rút vốn khẩn cấp.
Người đầu tiên gọi điện là chú Lâm, chủ tịch một tập đoàn vật liệu xây dựng lớn, đồng thời là bạn thân chí cốt của cha Thẩm Nhất Ninh. Giọng ông trong điện thoại không còn sự niềm nở, bao dung như những lần gặp gỡ tại các bữa tiệc gia đình. Ông chỉ nói ngắn gọn rằng, ông hợp tác với Phó thị không chỉ vì tài năng của Cẩn Ngôn, mà còn vì sự tin tưởng vào nhân cách của con rể một người bạn cũ. Nay "nền móng" nhân cách đó đã nứt vỡ, ông không thấy lý do gì để tiếp tục đặt cược tài sản của mình vào một kẻ có thể vứt bỏ vợ con một cách máu lạnh.
Tiếp sau đó là một chuỗi các đối tác lâu năm khác. Họ đều là những bậc tiền bối trong giới, những người từng nhìn Nhất Ninh lớn lên và luôn coi cô như con cháu trong nhà. Đối với họ, giới kinh doanh không chỉ có những con số khô khan, mà còn là đạo lý làm người. Việc Cẩn Ngôn công khai đưa người cũ về nhà ngay sau khi đuổi vợ đi đã trở thành một vết nhơ không thể gột rửa trong mắt các bậc lão làng.
Cẩn Ngôn xoay xở trong tuyệt vọng, anh cố gắng thực hiện những cuộc gọi giải thích, cố gắng dùng những lý lẽ về kinh tế để thuyết phục. Nhưng đáp lại anh chỉ là những cái lắc đầu lạnh lùng hoặc những hồi chuông dài không người nhấc máy. Dòng vốn lưu động của tập đoàn bị thắt chặt đột ngột khiến dự án "Cánh buồm xanh" — tâm huyết cả đời của anh — đứng trước nguy cơ đình trệ.
Trong buổi họp hội đồng quản trị khẩn cấp, những cổ đông khác bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngại và trách móc. Họ chất vấn về việc anh rút vốn công ty để trả nợ cho gia đình Cố Giai Kỳ, nay lại để mất đi sự hậu thuẫn từ những "ông lớn" phía sau Thẩm gia. Cẩn Ngôn ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn bản đồ kiến trúc của công ty đang dần lộ ra những lỗ hổng chí mạng.
Anh chợt nhớ lại những năm trước, mỗi khi anh gặp khó khăn trên thương trường, Nhất Ninh luôn là người kết nối, dùng sự khéo léo và chân thành của mình để xoa dịu các đối tác. Cô chính là sợi dây liên kết vô hình nhưng bền bỉ giữ cho đế chế của anh đứng vững. Giờ đây, khi sợi dây ấy bị chính anh cắt đứt, đế chế vốn tưởng vững chãi như bàn thạch bắt đầu lung lay trước gió bão. Anh nhận ra rằng, sự ra đi của Nhất Ninh không chỉ mang theo một trái tim, mà còn mang theo cả "vận khí" và sự tín nhiệm cuối cùng dành cho cái tên Phó Cẩn Ngôn.