Khi cơn sốt từ những vết thương trên lưng dần dịu đi, Phó Cẩn Ngôn lảo đảo bước về phía phòng ngủ chính, nơi mà suốt một tuần qua anh đã cố tình né tránh. Anh cần một không gian quen thuộc để tĩnh tâm, để trốn thoát khỏi những tiếng khóc lóc và sự kiểm soát nghẹt thở của Cố Giai Kỳ ở tầng dưới. Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề vừa mở ra, một cảm giác trống rỗng tột cùng ập đến, bóp nghẹt lồng ngực anh.
Căn phòng vẫn sạch sẽ, ngăn nắp nhưng lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Không còn mùi hương tinh dầu oải hương dìu dịu mà Nhất Ninh vẫn thường đốt mỗi tối, cũng không còn những lọ hoa tươi rạng rỡ trên bệ cửa sổ. Cẩn Ngôn bước tới tủ quần áo, tay run run mở ra. Hơn hai phần ba không gian bên trong trống hoác. Cô chỉ mang đi những bộ đồ giản dị nhất, bỏ lại tất cả những chiếc váy dạ hội sang trọng, những bộ trang sức kim cương lấp lánh và hàng loạt túi xách hàng hiệu mà anh từng mua để bù đắp cho những lần anh vắng nhà.
Ánh mắt anh dừng lại ở bàn trang điểm. Trên mặt bàn nhẵn thín, bộ mỹ phẩm đắt tiền vẫn còn nguyên đó, nhưng chiếc hộp nhung đỏ đựng chiếc nhẫn cưới và sợi dây chuyền kỷ niệm ngày cưới đầu tiên lại được đặt ngay ngắn ở vị trí trung tâm. Nhất Ninh không lấy đi bất cứ thứ gì có giá trị vật chất từ Phó gia. Cô ra đi với bàn tay trắng, như cách cô bước vào cuộc đời anh năm năm trước, chỉ mang theo một trái tim chân thành mà anh đã tự tay bóp nát.
Cẩn Ngôn tiến lại gần kệ trưng bày, nơi trước đây là niềm tự hào của anh. Hàng chục mô hình nhà gỗ đàn hương — những "lời thề" mà anh tự tay chạm khắc — giờ đây nằm im lìm trong bóng tối. Anh hốt hoảng nhận ra Nhất Ninh không hề mang theo dù chỉ là một mẩu gỗ nhỏ. Đối với một người phụ nữ luôn trân trọng kỷ niệm như cô, việc bỏ lại tất cả những món quà này chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Những thứ này đối với cô giờ đây đã trở thành rác rưởi, không còn giá trị để chiếm một góc nhỏ trong vali.
Anh ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới mà cô để lại. Cạnh sắc của kim loại khía vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng không thấm tháp gì so với sự bàng hoàng đang dâng lên trong lòng. Anh từng nghĩ rằng, dù có ly hôn, Nhất Ninh vẫn sẽ giữ lại một chút gì đó của anh, ít nhất là để con gái có cái mà nhìn lại. Nhưng không, cô đã thực hiện đúng lời thề trong đêm mưa ấy: Cắt đứt hoàn toàn, sạch sẽ và dứt khoát.
Trong căn phòng trống rỗng này, Phó Cẩn Ngôn lần đầu tiên cảm nhận được sự hiện diện của một bản thiết kế bị lỗi nặng nề. Anh đã tính toán mọi thứ, từ việc bù đắp cho Giai Kỳ đến việc đảm bảo tài chính cho con gái, nhưng anh đã sai lầm khi đánh giá thấp lòng tự trọng và sự tuyệt tình của người phụ nữ anh từng gọi là vợ. Cô không cần tiền của anh, không cần quà của anh, cô chỉ cần thoát khỏi anh. Sự trống rỗng trước mắt chính là cái giá đầu tiên anh phải trả cho sự tự phụ của chính mình.