Cố Giai Kỳ bước qua cánh cổng sắt chạm trổ tinh xảo của biệt thự Phó gia với tư thế của một kẻ chiến thắng, nhưng sự đắc ý đó nhanh chóng bị dập tắt bởi bầu không khí lạnh lẽo bên trong. Phó Cẩn Ngôn vẫn đang hôn mê sau ba ngày chịu phạt tại từ đường, nên việc đón tiếp cô ta chỉ có những người làm trong nhà. Tuy nhiên, thay vì sự cung kính thường thấy, họ nhìn cô ta bằng những ánh mắt hờ hững, thậm chí là ghẻ lạnh.
Khi Giai Kỳ yêu cầu quản gia mang hành lý của mình vào phòng ngủ chính của chủ nhân, ông chỉ đứng yên, hai tay đan lại trước bụng, giọng nói không chút cung kính. Ông cho biết phòng đó là của bà chủ Nhất Ninh, và khi chưa có lệnh trực tiếp từ Phó tổng hoặc ông chủ, không ai được phép xâm phạm. Cuối cùng, cô ta bị đẩy vào một căn phòng khách ở cuối hành lang tầng hai, nơi vốn dành cho những người bà con xa thỉnh thoảng ghé chơi.
Sự khinh rẻ âm thầm của đám người làm khiến bản chất ích kỷ và lòng tự tôn thấp kém của Giai Kỳ bùng phát. Cô ta bắt đầu la hét, trách mắng người hầu vì một vết bẩn nhỏ trên sàn hay vì tách trà không đúng nhiệt độ. Nhưng điều khiến Giai Kỳ lo sợ nhất chính là những dấu vết còn sót lại của Thẩm Nhất Ninh. Trong thư phòng, trên giá sách, hay thậm chí trong ngăn tủ bếp, đâu đâu cũng thấy những nét chữ thanh mảnh và thói quen sinh hoạt của người vợ cũ.
Mỗi khi Cẩn Ngôn tỉnh táo hơn một chút, Giai Kỳ lại bắt đầu màn kịch tội nghiệp. Cô ta quỳ bên giường bệnh của anh, khóc lóc kể lễ rằng mình bị người làm coi thường, rằng cô ta cảm thấy mình như một kẻ xâm lược trong chính ngôi nhà này. Ban đầu, Cẩn Ngôn còn kiên nhẫn an ủi vì mặc cảm tội lỗi, nhưng sự kiểm soát của Giai Kỳ ngày càng trở nên vô lý. Cô ta lén kiểm tra điện thoại của anh mỗi đêm, xóa sạch những số liên lạc của bạn bè chung giữa anh và Nhất Ninh.
Đỉnh điểm là khi Giai Kỳ tìm thấy một tấm ảnh nhỏ của bé Mộc Miên bị kẹp trong ví của Cẩn Ngôn. Cơn ghen tuông điên cuồng trỗi dậy, cô ta lao vào chất vấn anh giữa lúc anh còn đang đau đớn vì những vết thương trên lưng. Cô ta gào lên rằng nếu anh còn giữ hình bóng của đứa trẻ đó, thì cái chết của cô ta năm xưa dưới đống đổ nát chẳng có ý nghĩa gì cả. Sự hy sinh của cô ta không phải để anh dùng để nuôi dưỡng nỗi nhớ nhung về một người đàn bà khác.
Nhìn gương mặt biến dạng vì giận dữ và đôi mắt long sòng sọc của người phụ nữ trước mặt, Cẩn Ngôn bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Người sư muội hiền lành, hiểu chuyện trong ký ức của anh dường như đã chết từ lâu. Thay vào đó là một người đàn bà luôn dùng "ân tình mạng sống" để xiềng xích anh vào những đòi hỏi ích kỷ. Lần đầu tiên kể từ khi Nhất Ninh ra đi, anh bắt đầu tự hỏi liệu sự "bù đắp" này có đang dần biến thành một hầm ngục tăm tối hay không.