Không gian trong từ đường Phó gia âm u và trang nghiêm, phảng phất mùi khói hương trầm mặc từ những bát đồng cổ. Phía trên cao, những tấm bài vị của tổ tiên được sắp xếp theo thứ tự quyền lực, như những đôi mắt nghiêm nghị đang dõi xuống đứa cháu đích tôn của dòng họ. Ông nội của Cẩn Ngôn, một người đàn ông đã đi qua hai cuộc chiến và dành cả đời để giữ gìn gia phong, ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ sưa, tay chống gậy rồng, gương mặt già nua hằn rõ sự thất vọng tột cùng.
Tiếng mưa bên ngoài vẫn không ngừng quất vào mái ngói âm dương, nhưng bên trong từ đường, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả sấm sét. Phó Cẩn Ngôn quỳ thẳng lưng trên nền gạch lạnh lẽo, vạt áo sơ mi đã sũng nước mưa từ lúc tiễn Nhất Ninh vẫn chưa kịp khô. Ông nội anh không quát tháo, chỉ chậm rãi buông ra một câu nói mà sức nặng của nó khiến Cẩn Ngôn phải cúi đầu. Ông nói rằng Phó gia ba đời tướng tinh, có thể thua trên chiến trường, có thể bại trên thương trường, nhưng chưa bao giờ có kẻ hèn nhát đến mức vứt bỏ cốt nhục và người vợ tào khang của mình chỉ vì chút tình riêng mù quáng.
Hình phạt được đưa ra ngay lập tức: ba ngày ba đêm quỳ trước bài vị tổ tiên để sám hối, không thức ăn, không nước uống. Đây là "gia pháp" nặng nề nhất của họ Phó, vốn chỉ dành cho những kẻ phản bội dòng tộc. Khi cây roi mây quất xuống tấm lưng trần của anh để khai hình, Cẩn Ngôn không hề rên rỉ, anh chấp nhận cơn đau xác thịt như một cách để xoa dịu sự trống rỗng và hối lỗi đang dâng trào trong lồng ngực.
Đêm thứ nhất, đôi chân của Cẩn Ngôn bắt đầu tê dại, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Nhất Ninh bế con bước vào màn mưa cứ hiện lên rõ mồn một. Anh nhớ lại giọng nói quyết tuyệt của cô khi tuyên bố con gái sẽ không còn mang họ Phó. Lúc đó anh tưởng mình chỉ đang "trả nợ" cho Giai Kỳ, nhưng giờ đây, giữa cái lạnh lẽo của từ đường, anh bắt đầu tự hỏi liệu cái giá mình phải trả có quá lớn hay không.
Sang ngày thứ hai, cơn đói và khát bắt đầu bào mòn ý chí của anh. Đầu gối anh rách da, máu thấm xuống nền gạch, khô lại thành những vệt sẫm màu. Cha mẹ anh mấy lần định vào xin tha nhưng đều bị ông nội đuổi ra ngoài. Cẩn Ngôn nhìn vào những tấm bài vị, trong cơn mê sảng, anh thấy bóng dáng Nhất Ninh đang mỉm cười với mình trong căn hộ cũ, thấy bé Mộc Miên đang lẫm chẫm những bước đi đầu tiên. Anh đưa tay định chạm vào, nhưng tất cả tan biến vào làn khói nhang mờ ảo.
Đến ngày thứ ba, sức lực của Cẩn Ngôn đã cạn kiệt. Anh quỵ xuống nhưng lại cố dùng chút tàn lực cuối cùng để thẳng lưng lên. Anh là một người lính, một doanh nhân thành đạt, anh vốn tự hào về sự lý trí của mình. Thế nhưng, khi đối diện với chính mình trong bóng tối của từ đường, anh nhận ra bản thân đã xây dựng nên những công trình vĩ đại nhưng lại để mái ấm quan trọng nhất của đời mình sụp đổ tan tành. Ba ngày ba đêm này không chỉ là hình phạt xác thịt, mà là khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng dằn vặt mà anh phải nếm trải cho sự lựa chọn của mình.