MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiá Như Chưa TừngChương 10

Giá Như Chưa Từng

Chương 10

648 từ · ~4 phút đọc

Trận mưa đầu mùa hạ trút xuống thành phố như muốn gột rửa toàn bộ những bụi bặm và u uất tích tụ bấy lâu. Tiếng mưa đập liên hồi vào mái hiên của biệt thự Phó gia, tạo nên những âm thanh hỗn loạn, che lấp đi tiếng bước chân của Thẩm Nhất Ninh. Cô bế chặt bé Mộc Miên trong lòng, dùng chiếc áo khoác che chắn thật kỹ để con không bị dính một giọt nước lạnh nào. Chiếc vali duy nhất được cô kéo lê trên nền gạch hoa cương, âm thanh bánh xe ma sát vang lên đơn độc giữa sảnh lớn.

Phó Cẩn Ngôn đứng ở chân cầu thang, bóng dáng anh đổ dài dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Anh nhìn người vợ đã cùng mình chung chăn gối suốt năm năm nay đang dứt khoát rời đi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Anh gọi tên cô, giọng nói có chút khàn đục, hỏi rằng cô thực sự muốn ra đi vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này sao. Anh bảo cô hãy chờ đến sáng, ít nhất là để cơn mưa này dịu bớt.

Nhất Ninh dừng bước chân nhưng không hề quay đầu lại. Cô siết chặt vòng tay ôm con, cảm nhận nhịp tim của Mộc Miên đang đập đều đặn sát lồng ngực mình. Cô nói bằng giọng điệu bình thản đến mức lạnh lùng rằng cơn mưa này chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo mà anh đã gieo rắc vào trái tim cô suốt thời gian qua. Cô không cần sự thương hại muộn màng, cũng không cần một chỗ trú chân tạm bợ trong căn nhà mà linh hồn cô đã bị đuổi đi từ lâu.

Khi bước ra đến bậc thềm, nơi màn mưa đang giăng lối như một bức tường trắng xóa, Nhất Ninh quay lại nhìn anh lần cuối. Ánh mắt cô không còn chứa đựng sự oán hận, mà chỉ còn là một khoảng không vắng lặng. Cô tuyên bố dõng dạc rằng, kể từ khoảnh khắc này, đứa trẻ trong tay cô không còn mang họ Phó, nó sẽ mang họ Thẩm. Cô thề trước sự chứng kiến của đất trời và cơn mưa này, rằng cuộc đời của Mộc Miên từ nay về sau sẽ không liên quan gì đến dòng máu họ Phó, không liên quan đến quân đội, và càng không liên quan đến một người cha đã từng muốn đem con mình ra để mặc cả lấy sự bình yên cho người phụ nữ khác.

Phó Cẩn Ngôn sững người, đôi bàn tay anh buông thõng. Lời thề của cô như một bản án chung thân đóng đinh vào lương tâm anh. Anh định bước tới để giữ lấy cánh tay cô, nhưng Nhất Ninh đã nhanh chóng bước vào màn mưa, tiến về phía chiếc xe taxi đang chờ sẵn ở cổng lớn. Bóng dáng nhỏ bé của hai mẹ con dần nhạt nhòa trong màn nước mịt mù, chỉ còn lại ánh đèn hậu của xe le lói rồi vụt tắt hẳn phía cuối con đường.

Chiếc taxi lăn bánh, bỏ lại sau lưng biểu tượng của quyền lực và phú quý mà bao người mơ ước. Trong không gian chật hẹp của xe, Nhất Ninh cúi xuống hôn lên đôi má bầu bĩnh của con gái. Cô không khóc, trái lại, cô cảm thấy một sự tự do mãnh liệt đang nảy nở trong lòng. Bản thiết kế cũ đã bị xé nát hoàn toàn, và trên đống tro tàn đó, cô sẽ tự tay vẽ nên một thế giới mới cho mình và con — một thế giới chỉ có sự chân thành và bình yên, nơi không có chỗ cho những lời thề vỏ đạn lạnh băng hay những mái ấm bằng gỗ mục nát.