MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiá Như Chưa TừngChương 9

Giá Như Chưa Từng

Chương 9

619 từ · ~4 phút đọc

Phòng khách chính của từ đường Phó gia chưa bao giờ căng thẳng đến thế. Những vị trưởng bối có uy tín nhất trong dòng họ ngồi dọc theo dãy ghế gỗ sưa chạm trổ cầu kỳ, gương mặt ai nấy đều trầm mặc hoặc lộ rõ vẻ bất mãn. Ở giữa sảnh, Phó Cẩn Ngôn đứng thẳng, thái dương lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn kiên định với quyết định sai lầm của mình. Cha của anh, người đứng đầu gia tộc, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng quát tháo về gia quy và bổn phận của một quân nhân, một doanh nhân quân tử vang động cả gian phòng.

Giữa cuộc tranh luận gay gắt ấy, Thẩm Nhất Ninh bước vào. Cô không còn dáng vẻ mệt mỏi của một người phụ nữ bị bỏ rơi, mà khoác trên mình bộ vest cắt sả chỉn chu, tóc búi cao gọn gàng, toát lên phong thái của một người phụ nữ đã tự tìm thấy lối thoát. Trên tay cô không phải là con gái, mà là một tập tài liệu màu xanh thẫm. Sự xuất hiện của cô khiến mọi tiếng cãi vã dừng lại đột ngột.

Mẹ chồng cô vội vàng bước tới, định nắm lấy tay cô để khuyên nhủ, nhưng Nhất Ninh khéo léo né tránh. Cô tiến thẳng đến chiếc bàn gỗ ở giữa phòng, đặt tập tài liệu xuống trước mặt Phó Cẩn Ngôn và các vị trưởng bối. Đó là đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của cô ở mục bên phải, nét mực đen dứt khoát không một chút run rẩy.

Nhất Ninh nhìn quanh một lượt những gương mặt đang bàng hoàng, rồi bình thản tuyên bố rằng cô đồng ý ly hôn. Cô nói rõ, bản thân sẽ không nhận bất cứ cổ phần nào của tập đoàn Phó thị, không nhận biệt thự, cũng không cần những món đồ trang sức xa xỉ mà gia đình đã tặng. Cô chỉ yêu cầu duy nhất một khoản tiền mặt—thứ mà cô gọi là tiền bồi thường năm năm thanh xuân đã mất. Đó là số tiền đủ để cô và con gái bắt đầu một cuộc sống mới tại một nơi mà không ai biết họ là ai.

Những lời của Nhất Ninh như những tảng đá ném vào mặt hồ đang yên ả. Các vị trưởng bối ngỡ ngàng vì cứ ngỡ cô sẽ dùng đứa trẻ để làm áp lực, hoặc dùng danh phận "chính thất" để gây khó dễ cho Cẩn Ngôn. Ngay cả Phó Cẩn Ngôn cũng nhìn cô với ánh mắt đầy kinh ngạc; anh dường như không thể tin được người vợ vốn dịu dàng, luôn thỏa hiệp với mọi yêu cầu của anh lại có thể dứt tình một cách lạnh lùng đến vậy.

Anh hỏi cô có chắc chắn không, vì nếu bước ra khỏi cánh cửa này, cô sẽ mất đi sự bảo hộ của Phó gia. Nhất Ninh không đáp lời anh, cô chỉ cầm bút, ký nốt vào bản cam kết từ bỏ quyền nuôi con của cha nếu anh không thực hiện đúng các nghĩa vụ sau này. Cô cầm lấy bản sao của mình, quay sang cúi chào các bậc tiền bối một cách lễ phép nhưng xa cách.

Trong khoảnh khắc đó, Nhất Ninh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Cô đã để lại tất cả những gì thuộc về Phó gia trên chiếc bàn ấy, kể cả tình yêu vặn vẹo mà cô từng tôn thờ. Cô bước ra ngoài, nơi bé Mộc Miên đang đợi trong xe, không một lần quay đầu lại nhìn những con người đang chết lặng phía sau.