MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiá Như Chưa TừngChương 8

Giá Như Chưa Từng

Chương 8

558 từ · ~3 phút đọc

Trở về căn biệt thự sau cuộc đối thoại tại văn phòng, Nhất Ninh cảm thấy bước chân mình hẫng hụt như đang đi trên mặt băng mỏng. Căn nhà vẫn vậy, lộng lẫy và kiêu sa, nhưng hơi ấm đã sớm tản mát theo từng lời nói của Phó Cẩn Ngôn. Cô bước vào phòng làm việc riêng, nơi trưng bày những món quà mà anh đã tự tay chế tác suốt năm năm qua: hàng chục mô hình nhà bằng gỗ đàn hương, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Trước đây, mỗi khi anh hoàn thành một dự án lớn, anh đều mang về một mô hình thu nhỏ và nói rằng mỗi một căn nhà gỗ này đều là một lời hứa về một mái ấm vĩnh cửu. Nhất Ninh từng nâng niu chúng như báu vật, từng tin rằng tình yêu của họ cũng được xây dựng bằng loại gỗ bền bỉ, không sợ mưa nắng này. Nhưng giờ đây, dưới ánh đèn vàng vọt, những mô hình ấy trông giống như những chiếc quan tài nhỏ, chôn cất những lời thề thốt hão huyền. Cô đưa tay chạm vào mái nhà gỗ, cảm giác không còn là sự ấm áp của gỗ quý, mà là sự lạnh lẽo của một bản thiết kế vô hồn.

Nhất Ninh nhận ra rằng, một kiến trúc sư thiên tài có thể xây dựng nên những tòa nhà chọc trời vững chãi nhất, nhưng lại có thể dễ dàng đạp đổ mái ấm thực sự của mình chỉ bằng một ý niệm. Tất cả những mô hình này thực chất chỉ là hư vô, là sự giả dối được dát lên một lớp vỏ bọc tinh xảo.

Cô không khóc, trái lại, một sự bình tĩnh lạ lùng bao trùm lấy tâm trí. Nhất Ninh lấy ra một chiếc vali lớn, bắt đầu thu dọn hành lý. Cô không lấy đi bất cứ thứ gì quý giá mà Phó gia đã ban tặng, không trang sức kim cương, không những bộ váy thiết kế đắt đỏ. Cô chỉ xếp vào vali quần áo của mình và bé Mộc Miên, cùng những giấy tờ tùy thân quan trọng nhất. Mỗi món đồ được gấp lại gọn gàng như cách cô đang thu dọn những mảnh vỡ của cuộc đời mình.

Đi ngang qua kệ trưng bày, cô cầm lấy mô hình căn nhà đầu tiên anh tặng—căn nhà có khắc tên ba người. Nhất Ninh nhìn nó một lần cuối, rồi không chút do dự, cô thả tay. Tiếng gỗ va đập xuống sàn nhà nghe thật khô khốc. Cô không buồn nhặt lên, cũng không nuối tiếc. Sự đổ vỡ của vật chất vốn dĩ nhẹ nhàng hơn nhiều so với sự sụp đổ của lòng tin.

Nhất Ninh bế bé Mộc Miên đang ngủ say vào lòng, cảm nhận nhịp thở đều đặn của con. Đây là "công trình" duy nhất mà cô phải bảo vệ bằng mọi giá. Cô kéo vali ra khỏi phòng, để lại sau lưng những mô hình nhà gỗ nằm lăn lóc trên sàn, biểu tượng cho một cuộc hôn nhân đã hoàn toàn kết thúc về mặt linh hồn. Cô hiểu rằng, để xây dựng lại một cuộc đời mới rực rỡ hơn, cô buộc phải san phẳng những tàn tích cũ này.