Sau khi ném tờ đơn ly hôn ra như một phán quyết cuối cùng, Phó Cẩn Ngôn vẫn đứng đó với tư thế thẳng tắp, gương mặt không một chút gợn sóng. Anh không để Nhất Ninh có thời gian để tiêu hóa nỗi đau, mà tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng. Anh đẩy về phía cô một tập hồ sơ khác, bên trong là thông tin về một gia đình quý tộc tại Anh Quốc và các điều khoản bảo trợ pháp lý.
Giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự tàn nhẫn đến thản nhiên, anh đề nghị đưa bé Mộc Miên sang nước ngoài cho gia đình này nhận nuôi. Anh lập luận rằng đây là những người có địa vị xã hội cao, có thể đảm bảo cho con bé một môi trường giáo dục tinh anh và một tương lai phú quý không ai sánh bằng. Theo ý anh, việc Mộc Miên ở lại chỉ khiến Giai Kỳ thêm suy sụp, còn nếu đi theo Nhất Ninh—một người phụ nữ đã từ bỏ sự nghiệp kiến trúc suốt năm năm qua để làm nội trợ—con bé sẽ chỉ chịu thiệt thòi về điều kiện phát triển.
Nhất Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy lồng ngực mình như bị một khối đá khổng lồ đè nặng đến mức không thể thở nổi. Cô không tin nổi những lời này lại thốt ra từ miệng của người cha từng nâng niu con gái như báu vật. Anh đang dùng sự nghiệp đã mất của cô—thứ mà chính cô đã hy sinh vì anh—để làm cái cớ tước đoạt quyền làm mẹ của cô. Anh ví von tương lai của con gái như một công trình cần được đấu thầu, và anh sẵn sàng bán đứt nó cho người trả giá cao nhất chỉ để dọn chỗ cho sự yên ổn của Cố Giai Kỳ.
Cẩn Ngôn bước tới một bước, bàn tay anh định chạm vào vai cô như một thói quen trấn an, nhưng Nhất Ninh đã lùi lại với ánh mắt đầy ghê tởm. Anh tiếp tục thuyết phục, nói rằng đây là lựa chọn lý trí nhất, rằng con bé còn quá nhỏ để nhớ mặt cha mẹ, sau này lớn lên trong nhung lụa nó sẽ thầm cảm ơn anh. Sự thực dụng đến máu lạnh của anh khiến Nhất Ninh nhận ra, người đàn ông này không chỉ phản bội tình yêu, mà đã đánh mất cả nhân tính dưới lớp vỏ bọc "trách nhiệm".
Nhất Ninh siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, đau nhức. Cô nhìn vào bản hồ sơ nhận nuôi, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Cẩn Ngôn. Cô không gào thét, cũng không van xin. Trong khoảnh khắc đó, một ngọn lửa của sự quyết tuyệt bùng lên trong lòng cô. Cô hiểu rằng nếu cô không tự mình đứng dậy, con gái cô sẽ trở thành món hàng trong cuộc trao đổi ích kỷ của người cha này.
Cô khẽ nhếch môi, một nụ cười không chứa chút hơi ấm nào. Cô hỏi anh có phải anh nghĩ rằng tiền bạc và sự nghiệp là tất cả những gì một đứa trẻ cần hay không. Cẩn Ngôn im lặng, một sự im lặng thay cho lời xác nhận. Nhất Ninh không tranh cãi thêm, cô lặng lẽ thu dọn những giấy tờ trên bàn. Bản thiết kế của anh cho con gái cô là một tương lai xa xỉ nhưng không có mẹ, và cô sẽ là người đầu tiên đặt bút xóa bỏ bản vẽ điên rồ đó.