Bầu không khí trong văn phòng làm việc của Phó Cẩn Ngôn đặc quánh sự căng thẳng. Ánh đèn tuýp trắng muốt phản chiếu xuống mặt bàn kính phẳng lặng, nơi mà chỉ vài phút trước Nhất Ninh còn đặt tập tài liệu bằng chứng về việc anh rút vốn công ty. Sự im lặng kéo dài giữa hai người không còn là sự thấu hiểu của những năm tháng mặn nồng, mà là một cuộc đối đầu nghẹt thở giữa một bên là sự chất vấn đau đớn và một bên là sự cố chấp đến tàn nhẫn.
Nhất Ninh nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng cô run rẩy nhưng rõ ràng, hỏi anh liệu anh có hiểu mình đang làm gì hay không. Cô nhắc lại lời thề nguyện trong hôn lễ, nhắc về những đêm anh thức trắng vẽ bản thảo cho ngôi nhà mơ ước của họ. Nhưng đáp lại cô, Cẩn Ngôn không hề lay chuyển. Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ đã được chuẩn bị sẵn và ném mạnh lên bàn. Tiếng va chạm giữa giấy tờ và mặt kính vang lên chát chúa trong không gian tĩnh mịch.
Đó là một tờ đơn ly hôn.
Nhất Ninh đứng không vững, cô phải vịn vào thành ghế để giữ mình khỏi ngã khuỵu. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ tiêu đề, cảm thấy thị giác mình nhòe đi. Trước khi cô kịp cất lời, giọng nói lạnh lùng của Cẩn Ngôn đã vang lên. Anh bảo rằng tình trạng tâm thần của Giai Kỳ đang vô cùng bất ổn, bác sĩ nói cô ấy không thể chịu thêm bất cứ sự kích thích nào từ bên ngoài. Anh khẳng định rằng sự hiện diện của Nhất Ninh và bé Mộc Miên, dù là vô tình hay cố ý, đều đang trở thành bóng ma khiến Giai Kỳ phát điên vì mặc cảm tội lỗi và tổn thương.
Anh không dùng lời lẽ van xin, anh đang dùng tư thế của một kẻ ban phát mệnh lệnh. Anh nói rằng để Giai Kỳ có thể bình phục, anh cần một không gian hoàn toàn sạch bóng những dấu vết của gia đình hiện tại. Anh lấy lý do bảo vệ người yếu thế để đẩy vợ con mình vào thế bị ruồng bỏ. Từng câu chữ của anh như những mũi kim độc đâm vào trái tim Nhất Ninh, khiến cô bàng hoàng nhận ra người đàn ông này sẵn sàng hy sinh tất cả những gì anh từng xây dựng với cô, chỉ để đổi lấy một nụ cười ổn định của người phụ nữ kia.
Nhất Ninh bật cười trong nước mắt, một tiếng cười khan khốc đầy ghê tởm. Cô hỏi anh có còn là con người hay không khi nói rằng mẹ con cô là "sự kích thích" khiến người khác phát điên. Cô nhắc cho anh nhớ ai mới là người đã cùng anh đi qua những ngày tháng tập đoàn sắp phá sản, ai là người đã thức đêm chăm sóc anh khi anh kiệt sức trên bàn vẽ. Nhưng Cẩn Ngôn chỉ dời tầm mắt, anh lặp lại một cách máy móc rằng anh nợ Giai Kỳ một mạng người, và nợ thì phải trả, dù cái giá có là tan cửa nát nhà.
Trong khoảnh khắc đó, Nhất Ninh nhìn thấy một sự thật tàn khốc hơn cả sự phản bội: đó là sự vô cảm. Phó Cẩn Ngôn không còn quan tâm đến nỗi đau của cô, anh chỉ quan tâm đến việc hoàn thành cái gọi là "trách nhiệm" tự huyễn hoặc của chính mình. Bản thiết kế cho tương lai mà cô hằng vun đắp đã chính thức bị anh dùng đôi bàn tay này xé nát không thương tiếc.