Tiếng lách cách của dao thìa chạm vào đĩa sứ Minh Long vang lên đều đặn, khô khốc. Trong căn phòng ăn ngập mùi tinh dầu sả và mùi thức ăn thịnh soạn, âm thanh đó nghe chẳng khác nào tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ quả lắc đang đếm ngược.
An siết chặt cán nĩa, đầu ngón tay hơi trắng bệch. Trước mặt cô, món cá tầm hấp xì dầu vẫn còn bốc khói, nhưng cô chỉ thấy những thớ thịt trắng nhợt nhạt đang tách rời ra dưới lưỡi dao của mẹ.
"Con ăn ít quá, An. Dạo này nhìn con xanh xao lắm," bà Hiền lên tiếng, giọng bà phẳng lặng như mặt nước hồ không gợn sóng, nhưng đôi mắt thì chưa bao giờ thôi soi xét từng nếp nhăn trên áo của con gái.
"Con vẫn ổn, mẹ ạ. Công việc ở nhà xuất bản hơi dồn dập một chút thôi," An đáp, cố giữ cho giọng mình không run.
Ông Vinh, cha cô, ngồi ở đầu bàn. Ông không nhìn ai, chỉ chăm chú rót rượu vang vào chiếc ly pha lê. Tiếng rượu chảy róc rách nghe thật êm tai, nhưng An bỗng thấy gai người. Cô nhớ đến một đêm của mười lăm năm trước, cũng là tiếng chất lỏng đổ vào ly như thế này, nhưng đi kèm với nó là tiếng quát tháo xé toạc màn đêm và tiếng mẹ cô khóc nghẹn trong căn bếp tối om.
"Ổn là tốt," ông Vinh đặt ly rượu xuống, tiếng đế ly chạm vào mặt bàn gỗ gõ đỏ tạo ra một âm thanh cộp nặng nề. "Phụ nữ thì nên biết đủ. Đừng vì tham vọng mà bỏ bê cái bếp. Nhìn mẹ con mà học tập."
Mẹ cô mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không thừa không thiếu, rồi gắp một miếng cá đặt vào bát của ông. "Ông này lại nói quá. An nó giỏi giang hơn tôi hồi trẻ nhiều."
An nhìn miếng cá trong bát mình, bỗng thấy buồn nôn. Sự hòa thuận này thật lộng lẫy, sạch sẽ và… giả tạo đến mức kinh tởm. Mọi người đều đang diễn rất tròn vai trong cái khung hình mang tên 'Gia đình kiểu mẫu'.
"Bố mẹ..." An hít một hơi sâu, giọng cô phá vỡ cái nhịp điệu dao dĩa đều đặn. "Căn nhà cũ ở quê... người ta vừa gửi thông báo giải tỏa. Có một hòm đồ cũ họ yêu cầu mình về nhận lại trước khi san lấp."
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Bà Hiền dừng hẳn động tác nhai, chiếc nĩa trong tay ông Vinh hơi lệch đi, rạch một đường dài trên mặt đĩa sứ tạo ra tiếng rít chói tai.
"Nhận làm gì?" Ông Vinh lạnh lùng ngẩng lên, ánh mắt sắc lẹm. "Những thứ rác rưởi từ thời ông nội con thì cứ để máy xúc nó dọn đi. Nhà này không thiếu chỗ để rác."
"Nhưng con nghe nói có cả những bức thư của bà nội..."
"Mẹ đã bảo là thôi đi!" Bà Hiền đột ngột lớn tiếng, rồi như nhận ra mình thất lễ, bà hạ giọng ngay lập tức, tay vuốt lại lọn tóc mai. "Để người ta dọn đi cho sạch, con ạ. Nhắc lại chuyện cũ chỉ thêm đau đầu."
An cúi xuống. Dưới gầm bàn, cô thấy bàn tay mẹ đang vò nát chiếc khăn ăn bằng lụa, những đốt ngón tay run rẩy không giấu giếm. Hóa ra, vết nứt không chỉ nằm ở ngôi nhà cũ nát kia, mà nó đang hiện rõ ngay trên gương mặt bình thản của mẹ cô, trên cái uy quyền gượng ép của cha cô.
Bữa tiệc vẫn tiếp tục, nhưng An biết, lớp men sứ bóng bẩy bao bọc gia đình này đã chính thức xuất hiện những vết rạn không thể hàn gắn.