Con đường dẫn về làng cũ không còn như trong ký ức của An. Những rặng tre gầy guộc đã nhường chỗ cho những bức tường bao bằng gạch xỉ và dây kẽm gai. An đỗ xe ở đầu ngõ, cảm giác như mình vừa lái xe xuyên qua một vết cắt của thời gian.
Ngôi nhà của ông nội nằm biệt lập ở cuối xóm, giờ đây trông giống như một bộ xương khô mục giữa đám cỏ dại cao lút đầu người. Những tấm tôn rỉ sét trên mái nhà kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc dưới cái nắng quái ác của buổi chiều miền Trung.
"Cô là cháu cụ Vinh à?" Một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo bảo hộ của đơn vị thi công, tiến lại gần, tay cầm xấp biên bản.
An gật đầu, cảm giác cổ họng mình khô khốc. "Vâng, tôi đến để nhận lại đồ đạc."
"Nhanh lên cô nhé. Sáng mai máy xúc vào rồi. Đống đồ tôi đã gom tạm vào cái rương gỗ ở gian giữa. Cẩn thận đấy, gỗ mục hết cả rồi."
An bước qua bậc cửa. Một mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm của hàng thập kỷ bị bỏ rơi xộc thẳng vào mũi. Ánh nắng xuyên qua những lỗ thủng trên mái ngói, rọi xuống không gian tối tăm những tia sáng vàng vọt, đầy những hạt bụi nhảy múa li ti.
Chiếc rương gỗ nằm đó, cô quạnh giữa gian nhà trống huơ trống hoác. An quỳ xuống, lòng bàn tay chạm vào lớp gỗ đen xỉn vì thời gian. Cô nhớ lại dáng vẻ của cha tối qua—một sự chối bỏ quyết liệt đến mức cực đoan. Tại sao ông lại sợ những món đồ vô tri này đến thế?
Cạch.
Tiếng khóa gỉ sét bật ra. Nắp rương mở hé, giải phóng một mùi giấy cũ nồng đậm. Bên trong không có vàng bạc hay báu vật, chỉ là những lớp ký ức bị nén chặt: vài bộ quần áo sờn vai, một chiếc đèn dầu không còn bấc, và một xấp thư tay được buộc cẩn thận bằng sợi dây gai đã mủn.
An nhấc xấp thư lên. Tờ giấy trên cùng đã ố vàng, mực tím nhòe đi vì ẩm, nhưng nét chữ thì vẫn cứng cỏi, sắc lạnh đến lạ thường.
"Gửi con trai, đừng cố gột rửa vết máu trên tay bằng cách đổ lỗi cho định mệnh. Sự hèn nhát của con chính là thứ sẽ giết chết gia đình này, chứ không phải cái nghèo..."
An cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Bức thư không có chữ ký, nhưng cách xưng hô "Gửi con trai" khiến cô run rẩy. Cha cô—người đàn ông luôn tự hào về sự liêm chính và kỷ luật—từng mang trên mình một "vết máu" nào sao?
Cô tiếp tục bới sâu xuống đáy rương. Tay cô chạm phải một vật cứng, lạnh và nhám. Đó là một chiếc bình gốm nhỏ, men trắng nhưng đã chi chít những vết rạn. Điều kỳ lạ là, những vết rạn ấy không phải do va đập tự nhiên. Ai đó đã dùng một vật sắc nhọn để khắc lên lớp men sứ những ký hiệu kỳ quái, trông như những con rết đang bò lổm ngổm quanh cổ bình.
Bỗng, một tiếng crắc vang lên ngay sau lưng.
An giật mình quay lại. Một bóng người đứng ở ngưỡng cửa, ngược sáng, khiến cô không nhìn rõ mặt. Nhưng cái bóng cao gầy, hơi đổ về phía trước và mùi thuốc lá Thăng Long nồng nặc không thể lẫn vào đâu được.
"Cha...?"
Giọng An lạc đi. Ông Vinh không nói gì, ông đứng đó như một pho tượng cổ héo úa. Ánh nắng chiều tà đổ dài bóng ông vào tận chân chiếc rương gỗ, trông như một vết mực đen khổng lồ đang muốn nuốt chửng lấy cả An và đống di sản vụn vỡ này.
"Ta đã bảo là đừng về đây," giọng ông Vinh trầm đặc, không còn sự uy nghiêm của bữa tiệc tối qua, mà chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang cố nấp sau vẻ giận dữ.