Luồng sáng từ cửa hắt vào khiến gương mặt ông Vinh bị cắt đôi bởi những mảng tối sâu hoắm. Ông đứng đó, bất động, nhưng hơi thở thì dồn dập, phá tan cái tĩnh mịch của ngôi nhà hoang.
An thu ngón tay lại, giấu xấp thư vào sau lưng theo bản năng, nhưng chiếc bình gốm với những vết khắc kỳ quái vẫn nằm trơ trọi dưới chân cô.
"Bố theo dõi con?" An hỏi, giọng cô vang lên giữa bốn bức tường mục nát, nghe xa lạ và sắc lẹm.
Ông Vinh bước tới một bước. Tiếng giày da của ông nghiến lên lớp vôi vữa vỡ vụn, tạo ra âm thanh nghiến trét chói tai. Ông không nhìn An, mà nhìn chằm chằm vào chiếc rương mở toang như nhìn vào một nấm mồ vừa bị quật lên.
"Đưa tập giấy đó cho ta." Giọng ông không còn cái uy lực thường ngày. Nó run rẩy, một sự run rẩy mà ông cố che đậy bằng một mệnh lệnh khô khốc.
"Trong này có gì mà bố sợ đến thế?" An đứng dậy, lùi lại một bước, tay siết chặt xấp giấy ố vàng. "Vết máu trên tay mà ông nội nhắc đến... là gì?"
Bất thình lình, ông Vinh lao tới. Một cái lao người vụng về và tuyệt vọng. Ông chộp lấy cổ tay An, sức mạnh của một người đàn ông cả đời ám ảnh bởi việc kiểm soát khiến cô đau nhói. Xấp thư rơi xuống, tung tóe trên nền đất đầy bụi bặm.
"Mày thì biết cái gì!" Ông gầm lên, mắt đỏ ngầu. "Mày sống trong nhung lụa, học hành cao sang nhờ cái gì? Nhờ sự im lặng của ta! Nhờ việc ta đã chôn vùi cái quá khứ thối nát này xuống đất!"
Ông quỳ thụp xuống, vội vã vơ lấy những tờ giấy như thể chúng là những đốm lửa đang thiêu cháy ông. An bàng hoàng nhìn cha mình. Người đàn ông luôn thắt cà vạt thẳng thớm, người luôn giảng giải về đạo đức mỗi bữa cơm, giờ đây đang bò trên nền đất bụi bặm, nhặt nhạnh những mẩu giấy cũ kỹ với vẻ mặt của một kẻ tội đồ.
"Con không muốn sống trong nhung lụa xây trên sự dối trá," An nói, giọng cô nghẹn lại. "Mẹ có biết không? Hay mẹ cũng là một phần của sự im lặng này?"
Ông Vinh dừng lại, tay ông đang nắm chặt một bức thư, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay già nua. Ông ngước nhìn cô, một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi.
"Mẹ mày..." Ông cười hắt ra, một âm thanh nghe như tiếng lá khô bị vò nát. "Mẹ mày là người đã lau cái 'vết máu' đó đầu tiên. Đừng tưởng ai trong nhà này cũng sạch sẽ, An ạ. Chúng ta đều là những kẻ thừa kế của một đống đổ nát."
Ông đứng dậy, nhét xấp thư vào túi áo khoác một cách thô bạo. Sau đó, ông nhìn xuống chiếc bình gốm có những vết khắc rết rết. Bất ngờ, ông nhấc chân, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh xuống.
Xoảng!
Chiếc bình vỡ tan thành những mảnh vụn sắc lẹm, bắn tung tóe vào ống quần của cả hai cha con. Một mảnh sứ sượt qua cổ chân An, một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào đôi tất trắng của cô.
"Về nhà," ông Vinh nói, giọng lạnh băng như chưa từng có cuộc nổi loạn vừa rồi. "Coi như mày chưa thấy gì, và căn nhà này chưa từng tồn tại. Đó là cách duy nhất để mày giữ được cái danh dự mà mày đang có."
Ông quay lưng bước đi, để lại An đứng giữa gian nhà trống. Máu từ vết thương ở cổ chân thấm xuống sàn, hòa lẫn với đống bụi bặm và những mảnh sứ vỡ. An nhìn xuống. Giữa đống mảnh vụn của chiếc bình, cô thấy một vật nhỏ bằng kim loại lộ ra, vốn được giấu kín bên trong lòng chiếc bình bấy lâu nay.
Đó là một chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu, bị rỉ sét nhưng vẫn giữ được hình dáng của một đóa hoa trà trên chuôi cầm.
Bố cô đã đập vỡ chiếc bình để tiêu hủy chứng cứ, nhưng ông không ngờ rằng, trong lòng của sự đổ vỡ lại luôn chứa đựng một khởi đầu mới—hoặc một sự thật tàn khốc hơn.