An trở về thành phố khi trời đã rạng sáng. Vết cắt ở cổ chân đã khô, để lại một vệt sẹo đỏ bầm dưới lớp băng cá nhân, nhưng cảm giác nhức nhối thì đã lan tận vào xương tủy.
Căn nhà phố ba tầng vẫn đứng đó, im lìm và bóng loáng dưới ánh đèn đường. An bước vào bếp, đôi chân trần chạm trên mặt sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Cô thấy mẹ mình, bà Hiền, đang ngồi lặng lẽ bên bàn ăn, trước mặt là một tách trà đã nguội ngắt từ lâu.
Bà không bật đèn. Ánh sáng mờ ảo từ tủ lạnh hắt ra khiến khuôn mặt bà trông như một chiếc mặt nạ sáp đang tan chảy.
"Bố con về từ hai tiếng trước," bà Hiền nói, giọng bà mỏng như một sợi tơ bám đầy bụi. "Ông ấy vào thư phòng, chốt cửa lại. Chưa bao giờ mẹ thấy ông ấy run rẩy như thế, An ạ."
An không đáp. Cô đặt chiếc chìa khóa đồng rỉ sét lên mặt bàn đá. Tiếng kim loại va chạm với đá phát ra âm thanh cạch khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh.
Bà Hiền nhìn chiếc chìa khóa. Một khoảnh khắc rất ngắn thôi, An thấy đồng tử của mẹ mình co rút lại. Bà vội vàng dời mắt đi, tay run run bưng tách trà nguội lên môi.
"Mẹ biết chiếc chìa khóa này mở cái gì, đúng không?" An tiến lại gần, giọng cô thì thầm nhưng chứa đựng một sức ép nghẹt thở. "Nó được giấu trong chiếc bình gốm mà bố đã đập vỡ. Một chiếc bình đầy những vết khắc hận thù."
"Mẹ không biết. Mẹ chỉ là người phụ nữ lo việc bếp núc," bà Hiền lặp lại câu nói quen thuộc như một lời tụng niệm để tự trấn an.
"Đừng diễn nữa, mẹ!" An gắt lên, sự kiềm chế của cô hoàn toàn sụp đổ. "Bố nói mẹ là người đã 'lau vết máu' đầu tiên. Vết máu đó là của ai? Của ông nội? Hay của một người nào đó mà nhà này đã xóa sổ khỏi gia phả?"
Bà Hiền đột ngột đứng bật dậy. Chiếc tách trên tay bà rơi xuống mặt bàn, nước trà bắn tung tóe lên tà áo lụa đắt tiền. Lần đầu tiên trong đời, An thấy trong mắt mẹ mình không phải là sự nhu mì, mà là một nỗi căm hờn rực cháy.
"Nếu con muốn biết sự thật đến thế," bà Hiền nghiến răng, hơi thở bà nồng mùi trà gừng, "thì hãy đi tìm chiếc tủ phấn của bà nội con. Nó nằm ở căn phòng áp mái của ngôi nhà cũ. Bố con tưởng đã đốt hết mọi thứ của bà ấy, nhưng ông ấy không biết rằng, có những thứ không thể cháy được."
"Nhà cũ... sáng nay họ sẽ san lấp rồi," An bàng hoàng.
Bà Hiền nở một nụ cười méo mó. "Vậy thì con chỉ còn vài tiếng đồng hồ để chọn lựa: hoặc là làm một kẻ thừa kế mù lòa trong căn nhà này, hoặc là trở thành kẻ đào bới mồ mả của chính dòng họ mình."
Bà quay lưng bước đi, dáng vẻ gầy guộc của bà tan vào bóng tối của hành lang. An đứng lại một mình giữa gian bếp sang trọng, tay siết chặt chiếc chìa khóa hoa trà trong lòng bàn tay đến mức nó hằn sâu vào da thịt.
Cô nhớ đến hình ảnh bà nội trong những tấm ảnh thờ hiếm hoi: một người đàn bà có ánh mắt u uất, luôn cài một nhành hoa trà trắng bên ngực trái. Người ta bảo bà mất vì bạo bệnh, nhưng cái cách bố cô nhắc về bà luôn đầy rẫy sự ghê tởm xen lẫn sợ hãi.
An nhìn đồng hồ. Bốn giờ ba mươi sáng. Cô quay ra cửa, không kịp thay bộ quần áo đã lấm lem bụi bặm. Phía chân trời, một vệt sáng màu máu bắt đầu hiện ra. Cô phải quay lại đó trước khi tiếng máy xúc nghiền nát những lời thú tội cuối cùng.