Tiếng động cơ diesel gầm rú từ phía xa xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Những chiếc máy xúc, trông như những con quái vật sắt thép khổng lồ, đang lù lù tiến về phía cuối làng.
An chạy. Đôi giày cao gót đã bị vứt lại đâu đó trên đoạn đường đất lầy lội, đôi chân trần của cô rát bỏng vì đá dăm, nhưng cô không dừng lại. Ngôi nhà của ông nội hiện ra dưới ánh bình minh đỏ quạch, trông nó tàn tạ hơn cả chiều qua, như một kẻ sắp ra pháp trường.
"Này cô kia! Nguy hiểm, không được vào!" Tiếng gã quản lý công trường hét lên phía sau.
An lách qua khe hở của hàng rào kẽm gai, xông thẳng vào gian nhà áp mái. Cầu thang gỗ rên rỉ dưới mỗi bước chân, như thể nó sắp sụp xuống dưới sức nặng của một kẻ đang cố cưỡng lại định mệnh.
Phòng áp mái ngập trong mùi bụi và xác gián. Giữa những đống đồ nát, một chiếc tủ phấn bằng gỗ trắc, bị che phủ dưới một tấm vải bạt rách rưới, hiện ra. Dù lớp sơn mài đã bong tróc, nhưng hình chạm khắc hoa trà trên góc tủ vẫn còn đó, tinh xảo và lạnh lùng.
An quỳ xuống, tay run rẩy đưa chiếc chìa khóa vào ổ.
Cạch.
Tiếng khóa mở vang lên nhẹ nhàng đến đáng sợ, như một hơi thở dài sau nhiều năm bị nén chặt. Ngăn kéo bật ra.
Bên trong không có vàng bạc. Chỉ có một tệp hồ sơ bệnh án cũ nát và một tấm ảnh đen trắng bị xé mất một nửa. An cầm tấm ảnh lên. Một người phụ nữ trẻ—bà nội cô—đang bế một đứa trẻ sơ sinh. Nhưng điều kinh khủng nằm ở mặt sau tấm ảnh, những dòng chữ đỏ thẫm như máu khô đã mờ đi nhưng vẫn đủ để đọc:
"Đứa trẻ này không mang dòng máu của họ Trần. Nó là kết quả của sự nhục nhã, và tôi sẽ mang bí mật này xuống mồ để bảo vệ nó khỏi tay gậy gộc của ông nội."
An cảm thấy mặt đất dưới chân mình như chao đảo. Nếu đứa trẻ đó là bố cô... thì toàn bộ cái gọi là "dòng tộc hiếu nghĩa" mà ông Vinh hằng tự hào, toàn bộ cái gia phả mà ông tôn thờ, thực chất chỉ là một lời nói dối vĩ đại được xây dựng trên sự phản bội.
Uỳnh!
Cú đâm đầu tiên của chiếc máy xúc giáng thẳng vào bức tường phía sau ngôi nhà. Bụi phấn và gạch đá rơi lả tả. Trần nhà rung chuyển dữ dội.
"Cô kia! Ra mau! Nhà sập bây giờ!" tiếng hét của công nhân vang lên át cả tiếng động cơ.
An vơ lấy tập hồ sơ, nhét vào trong áo. Cô liếc nhìn xuống dưới đáy ngăn kéo một lần nữa và thấy một vật lạ: một chiếc vòng tay trẻ em bằng bạc, nhưng nó bị móp méo như thể bị một lực tác động rất mạnh. Kèm theo đó là một tờ giấy khai sinh với cái tên đã bị gạch xóa đến rách cả giấy.
Ngay khi An vừa nhảy ra khỏi bậc cửa sau, gian nhà áp mái đổ sụp xuống trong một tiếng động kinh thiên động địa. Khói bụi mù mịt bao trùm lấy không gian. An nằm rạp xuống bãi cỏ, ngực phập phồng, tay ôm chặt lấy tập giấy cũ.
Từ phía xa, một chiếc xe đen sang trọng từ từ tiến lại gần. Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của ông Vinh. Ông nhìn con gái mình—nhếch nhác, đầy máu và bụi—đang ôm lấy bí mật lớn nhất của đời ông.
Không có sự giận dữ nào bùng phát. Chỉ có một cái nhìn trống rỗng, một sự thừa nhận âm thầm rằng trò chơi trốn tìm đã kết thúc.
"Bố đã thua rồi," An thì thầm qua làn nước mắt, nhưng trong lòng cô không hề có cảm giác chiến thắng. Cô chỉ thấy một vực thẳm đen ngòm đang mở ra dưới chân mình, và giờ đây, chính cô là người cầm lái cho con tàu mang tên "Gia phả của những tiếng vỡ".