Ánh đèn huỳnh quang trong phòng khách nhà An tỏa ra một thứ ánh sáng trắng bợt nạt, biến mọi thứ trở nên phẳng dẹt và vô hồn. Ông Vinh ngồi đối diện cô, bộ vest đen vẫn phẳng phiu một cách tàn nhẫn dù ông vừa trở về từ hiện trường của một vụ sụp đổ.
Tập hồ sơ bệnh án và chiếc vòng bạc móp méo nằm trên bàn, ngăn cách giữa hai cha con như một lằn ranh sinh tử.
"Con định dùng nó để làm gì?" Ông Vinh lên tiếng, giọng ông đều đều, không chút âm sắc. Đó là giọng của một người đã chuẩn bị cho cái chết từ lâu.
"Con không dùng nó để làm gì cả," An đáp, giọng cô khản đặc vì khói bụi vẫn còn vương trong cuống họng. "Con chỉ muốn biết: Ai là người đã bị thay thế? Đứa trẻ thực sự mang dòng máu họ Trần đang ở đâu?"
Ông Vinh bật cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng sỏi rụng vào chum rỗng. "Dòng máu? Con vẫn còn tin vào cái thứ giáo điều huyễn hoặc đó sao? Ở cái nhà này, dòng máu không quan trọng bằng dòng tiền và dòng danh vọng mà ta đã dày công xây dựng."
Ông vươn tay, những ngón tay dài gầy guộc vuốt ve chiếc vòng bạc móp méo.
"Bà nội con... bà ấy là một người đàn bà lãng mạn đến ngu xuẩn. Bà ấy yêu một gã thợ bạc nghèo kiết xác trước khi bị gả vào nhà họ Trần. Khi đứa trẻ đó ra đời — là ta — ông nội con đã nghi ngờ. Những trận đòn roi không phải dành cho sự hư hỏng, mà dành cho sự 'khác biệt' trên gương mặt ta."
Ông Vinh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: "Đứa trẻ thực sự mang dòng máu họ Trần đã chết ngay trong đêm đó, An ạ. Một cơn sốt co giật, hoặc có lẽ là một sự 'sắp đặt' của số phận để ta có chỗ đứng trong căn nhà này. Bà nội con đã đánh tráo hai đứa trẻ. Ta sống để thay thế cho một cái xác không hồn, và ta phải sống hoàn hảo hơn bất cứ đứa con thực thụ nào để không ai có quyền nghi ngờ."
An cảm thấy lạnh toát sống lưng. "Vậy nên bố mới ép con phải hoàn hảo? Vì bố sợ chỉ cần một vết nứt nhỏ, cái gốc gác thợ bạc của bố sẽ lộ ra?"
"Đúng. Sự hoàn hảo là lớp giáp duy nhất của kẻ giả mạo."
Cánh cửa buồng trong khẽ mở. Bà Hiền bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn ấm. Bà lặng lẽ tiến đến bên An, quỳ xuống và lau vệt máu khô trên cổ chân cô. Bà không nhìn ông Vinh, như thể ông ta chỉ là một bóng ma đang tan biến.
"Đủ rồi, ông Vinh," bà Hiền nói, giọng bà nhỏ nhưng đanh thép. "Ông đã bắt tôi và con bé diễn vở kịch này suốt ba mươi năm. Ngôi nhà cũ đã sập, lời nói dối cũng nên nằm lại dưới đống gạch đó đi."
"Bà thì biết cái gì!" Ông Vinh quát lên, nhưng lần này tiếng quát ấy mang theo sự tuyệt vọng của một kẻ sắp chìm nghỉm.
Bà Hiền đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt chồng: "Tôi biết nhiều hơn ông tưởng. Tôi biết cả việc ông hằng tháng vẫn gửi tiền vào một quỹ ẩn danh ở một cô nhi viện miền Trung. Có phải để chuộc lỗi cho đứa trẻ đã chết, hay cho người đàn ông thợ bạc đã bị ông nội tống vào tù?"
Bầu không khí trong phòng khách chợt đông cứng lại. An nhìn mẹ mình, rồi nhìn cha mình. Hóa ra, mỗi người trong căn nhà này đều giữ một mảnh của chiếc bình vỡ, và họ dùng những mảnh sắc nhọn đó để cứa vào nhau mỗi ngày.
An cầm chiếc chìa khóa hoa trà lên, đứng dậy.
"Con sẽ đi tìm người thợ bạc đó," An nói chắc nịch. "Nếu ông ấy còn sống, ông ấy xứng đáng được biết về sự tồn tại của con. Còn bố... bố có thể tiếp tục sống trong cái lồng kính hoàn hảo này, nhưng con thì không."
Cô bước ra khỏi nhà, mặc cho tiếng gọi của cha vang lên phía sau. Đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, nhưng An chỉ thấy những bóng đen dài dặc. Cô phải tìm về nơi khởi đầu của vết nứt — nơi người thợ bạc đã bị xóa tên khỏi cuộc đời này.