MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Phả Của Những Tiếng VỡChương 7: MIỀN ĐẤT CỦA NHỮNG VẾT SẸO

Gia Phả Của Những Tiếng Vỡ

Chương 7: MIỀN ĐẤT CỦA NHỮNG VẾT SẸO

702 từ · ~4 phút đọc

Chuyến tàu thống nhất đi về phía Nam rung lắc đều đặn, tiếng xình xịch của những bánh răng nghiến trên đường ray như một bản nhạc buồn bã kéo dài bất tận. An tựa đầu vào cửa kính, nhìn những cánh đồng lúa xanh ngắt của dải đất miền Trung lướt qua. Trong túi xách, chiếc chìa khóa hoa trà và tập hồ sơ bệnh án nặng trĩu như một bản án chưa thi hành.

Điểm đến của cô là một làng nghề kim hoàn cổ bên bờ sông Hương. Theo lời bà Hiền, đó là nơi người đàn ông thợ bạc ấy từng sinh sống trước khi bị "xóa sổ".

An bước xuống ga Huế khi trời vừa sập tối. Mùi hơi nước sông Hương quyện với mùi nhang trầm tạo nên một không khí cổ kính và bảng lảng. Cô tìm đến địa chỉ cuối cùng ghi trong bệnh án của bà nội: một xưởng bạc cũ nằm sâu trong một con ngõ hẹp ở phường Đúc.

Trái với sự tưởng tượng của An về một xưởng thủ công rầm rộ, nơi này chỉ là một gian nhà nhỏ với bức tường vôi lở loét. Một người đàn ông già, lưng còng rạp, đang ngồi bên một bập bùng ánh lửa từ chiếc đèn khò dầu.

"Tôi tìm người tên Trần Hữu Nghĩa," An khẽ lên tiếng.

Người đàn ông già ngừng tay, ông tháo chiếc kính lúp khỏi mắt, nhìn An bằng một đôi mắt đục mờ nhưng tinh anh lạ thường. Ông không trả lời ngay, mà nhìn xuống chiếc vòng bạc móp méo An đang đặt trên bàn.

"Cái này..." Ông lão run rẩy chạm vào vết móp trên chiếc vòng. "Cái này là do gậy gỗ đập vào. Một nhát đập ác độc của kẻ muốn diệt tuyệt dòng giống."

An thấy tim mình thắt lại. "Ông biết nó sao?"

"Ta là người đã rèn nó. Bốn mươi năm trước, có một gã thợ bạc trẻ tuổi, tài hoa nhất vùng này, đã thức trắng bảy đêm để chạm trổ đóa hoa trà này cho đứa con trai chưa kịp chào đời của mình. Nhưng rồi đứa trẻ đó bị bắt đi, và cha nó bị vu cho tội trộm cắp, bị tống vào tù đến mức mù lòa cả hai mắt."

Ông lão nhìn An, một nụ cười chua chát hiện lên: "Cô có đôi mắt của gã thợ bạc đó. Một đôi mắt luôn nhìn về phía mặt trời nhưng lại chứa đầy bóng tối."

An thấy đôi chân mình không còn vững. "Vậy... người đàn ông đó giờ ở đâu?"

"Chết rồi. Chết trong sự cô độc và nhục nhã ở một cô nhi viện biên giới cách đây năm năm. Nhưng trước khi đi, gã có để lại một thứ. Gã bảo, nếu một ngày có ai đó cầm chiếc chìa khóa hoa trà đến tìm, thì hãy đưa cho họ cái khuôn đúc cuối cùng."

Ông lão chậm rãi đứng dậy, lục lọi trong hốc tủ gỗ mục nát và lấy ra một khối thạch cao bám đầy bụi.

Khi An lau sạch lớp bụi, cô nhận ra đó không phải là khuôn đúc trang sức thông thường. Đó là khuôn đúc một con rết.

Ký ức về những vết khắc kỳ quái trên chiếc bình gốm mà bố cô đã đập vỡ ùa về. Những "con rết" đó không phải là ký hiệu ma thuật hay hận thù, mà là một ngôn ngữ ký hiệu của những người thợ bạc bị tước đoạt tiếng nói.

"Mỗi vết khắc là một lời tố cáo," ông lão thì thầm. "Gã thợ bạc đó không chỉ để lại một bí mật, gã để lại một bản danh sách những kẻ đã tiếp tay cho ông nội cô để đánh tráo định mệnh."

An cầm khối thạch cao, cảm thấy cái lạnh thấu xương của sự thật. Cô nhận ra hành trình này không chỉ là tìm về nguồn gốc, mà là đi tìm công lý cho một người đã bị tước đoạt cả cuộc đời. Nhưng liệu cô có đủ sức để đối đầu với "bản danh sách" đó, khi trong đó có thể có cả tên của người cha mà cô vừa căm ghét, vừa thương hại?