MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Phả Của Những Tiếng VỡChương 11: SAU TIẾNG VỠ CUỐI CÙNG

Gia Phả Của Những Tiếng Vỡ

Chương 11: SAU TIẾNG VỠ CUỐI CÙNG

708 từ · ~4 phút đọc

Bình minh của ngày hôm sau không rực rỡ như An tưởng. Nó là một dải màu xám tro yếu ớt, lờ mờ hiện ra sau những tòa cao ốc của thành phố.

An trở về nhà. Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, phát ra tiếng rít khô khốc. Bên trong phòng khách, ông Vinh vẫn ngồi đúng vị trí cũ, nhưng trông ông như đã già đi thêm một thập kỷ chỉ sau một đêm. Trước mặt ông không còn là những ly rượu vang sang trọng, mà là một khẩu súng ngắn đặt cạnh chiếc chìa khóa dự phòng của thư phòng.

Tiếng bước chân của An và bà Hiền vang lên trên sàn đá, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

"Nó có ở dưới đó không?" Ông Vinh hỏi, giọng ông thào phào, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

An không gật đầu, cũng không lắc đầu. Cô đặt chiếc chìa khóa hoa trà — giờ đã đen sạm vì ám khói từ đám cháy ở công trường — lên bàn.

"Dưới đó chỉ có bụi bặm và sự thật thôi, thưa bố," An nói, chữ 'bố' thốt ra lúc này mang một sức nặng của sự tha thứ hơn là sự thừa nhận huyết thống. "Người tên Trần Hữu Vinh đã được yên nghỉ. Và người thợ bạc tên Nghĩa cũng đã mang theo bí mật của mình xuống mồ."

Ông Vinh run rẩy cầm chiếc chìa khóa lên. Những ngón tay của kẻ từng điều phối hàng ngàn tỷ đồng giờ đây không giữ nổi một vật kim loại nhỏ bé.

"Vậy là hết..." Ông cười hắt ra, một nụ cười méo mó. "Cái gia phả này, cái đế chế này... tất cả chỉ là một nấm mồ lộng lẫy dành cho một đứa trẻ không bao giờ được lớn lên."

"Không, bố," An tiến lại gần, đặt bàn tay mình lên bàn tay đang run rẩy của ông. "Nó kết thúc vì bố đã chọn sống thay cho người khác. Giờ là lúc bố được sống cho chính mình, dù đó là một kẻ không tên tuổi, một đứa trẻ mồ côi năm nào."

Bà Hiền bước tới, lặng lẽ cầm lấy khẩu súng trên bàn, cất vào ngăn kéo rồi khóa chặt lại. Bà nhìn chồng, ánh mắt không còn sự cam chịu, mà là một sự giải thoát muộn màng.

"Chúng ta sẽ bán công ty, ông Vinh ạ. Chúng ta sẽ dùng số tiền đó để lập một quỹ mang tên người thợ bạc đó, trả lại công bằng cho những làng nghề đã bị ông nội hủy hoại. Đó là cách duy nhất để chúng ta có thể kê cao gối mà ngủ."

Ông Vinh nhìn vợ, rồi nhìn con gái. Lần đầu tiên trong đời, cái mặt nạ của người đàn ông quyền lực hoàn toàn sụp đổ, để lộ ra một tâm hồn nát tan và nhỏ bé. Ông gục đầu xuống bàn, bật khóc — những tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ bị bỏ rơi sau hơn bốn mươi năm gồng mình đóng kịch.

Một tháng sau.

An đứng trước căn chung cư nhỏ mà cô vừa thuê bằng tiền lương của mình, tách biệt hoàn toàn với gia sản của họ Trần. Cô nhìn vào tấm gương lớn ở hành lang. Trong gương không còn là một cô gái luôn lo sợ những vết nứt, mà là một người phụ nữ với đôi mắt kiên định.

Cô cầm chiếc chìa khóa hoa trà, đi bộ ra cầu quay. Gió từ sông thổi lộng, mang theo mùi của sự tự do. An tung tay, chiếc chìa khóa vẽ một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung trước khi chìm hẳn xuống lòng sông sâu thẳm.

Tiếng nước bắn lên rất nhỏ, như một tiếng "tõm" nhẹ nhàng, kết thúc cho chuỗi dài những tiếng đổ vỡ trong tâm hồn cô.

Gia phả của những tiếng vỡ đã chính thức khép lại. Không còn bí mật, không còn sự thay thế, không còn những con rết hận thù. Chỉ còn lại An, với cái tên cô tự chọn cho chính cuộc đời mình.

Mặt trời bắt đầu lên cao, tỏa sáng rạng rỡ trên mặt nước sông, xóa đi những vết tích cuối cùng của bóng tối.