MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Phả Của Những Tiếng VỡChương 10: DƯỚI LỚP TRO TÀN CỦA ĐỊNH MỆNH

Gia Phả Của Những Tiếng Vỡ

Chương 10: DƯỚI LỚP TRO TÀN CỦA ĐỊNH MỆNH

869 từ · ~5 phút đọc

Công trường vào đêm vắng lặng đến rợn người. Những chiếc máy xúc đứng im lìm như những con thú máy đang ngủ say sau một ngày tàn sát. Ngôi nhà của ông nội giờ chỉ còn là một hố đen hoắm giữa lòng đất, nơi những khối bê tông và gạch vụn bị xới tung.

An bước xuống lòng hố, bùn đất bám đầy gấu váy. Ánh đèn pin từ điện thoại của cô quét qua những mảng móng nhà bằng đá hộc — thứ nền móng mà ông nội cô từng tự hào nói rằng "có thể chống đỡ cả trăm năm vinh hiển".

Nhưng ở góc phía Đông của móng nhà, ngay bên dưới vị trí trước đây là phòng áp mái, chiếc máy xúc đã vô tình đào lên một thứ mà nó không nên chạm tới.

Một chiếc tiểu bằng sành, men đã xỉn màu, nằm nghiêng vẹo giữa đống đất sét đỏ quạch.

An quỳ xuống, hơi thở cô nghẹn lại. Chiếc chìa khóa hoa trà trong túi áo bỗng nóng ran. Cô chợt hiểu ra tại sao ông Vinh lại sợ căn nhà này đến thế. Ông không sợ mất đất, ông không sợ mất đồ cũ. Ông sợ cái "bí mật" được chôn sâu hơn cả nền móng này bị lộ ra.

Bố cô nói rằng đứa trẻ mang dòng máu họ Trần đã chết vì co giật. Ông Tâm lại nói ông chính là đứa trẻ bị đánh tráo. Vậy thì... cái xác trong chiếc tiểu này là ai?

An dùng đôi bàn tay trần cào lớp đất bám trên nắp tiểu. Khi nắp tiểu hé mở, bên trong không phải là tro cốt của một đứa trẻ sơ sinh.

Đó là một bộ xương nhỏ, nhưng khung xương đã hình thành rõ rệt của một đứa trẻ khoảng sáu, bảy tuổi. Và nằm cạnh những đốt xương trắng hếu là một vật chứng khiến trái tim An hoàn toàn vỡ vụn: Một chiếc thẻ bài bằng bạc, khắc tên Trần Hữu Vinh.

An ngã ngồi xuống đống đất lạnh. Một cơn chấn động tâm lý khủng khiếp tràn qua đại não.

Hóa ra, cả bố cô và ông Tâm đều đang sống trong những lời nói dối chồng chéo. Đứa trẻ mang tên Trần Hữu Vinh thực sự đã chết từ lâu, và kẻ đang ngồi trong thư phòng sang trọng ở thành phố kia... kẻ đó thậm chí còn không phải là kẻ được "đánh tráo" một cách tình cờ.

"Đừng chạm vào nó, An."

Tiếng nói vang lên từ phía trên miệng hố. Bà Hiền đứng đó, bóng bà đổ dài xuống chỗ An ngồi. Bà không còn vẻ nhu mì của một người vợ hiền, mà mang một sự bình thản đến lạnh lùng.

"Mẹ..." An thì thầm. "Người nằm dưới này mới là Trần Hữu Vinh thật sự?"

Bà Hiền chậm rãi bước xuống hố, chiếc áo dài lụa của bà kéo lê trên bùn đất. "Ông nội con là một kẻ tàn độc, An ạ. Khi ông ta biết con gái mình — cô của con — có thai hoang với người thợ bạc, ông ta đã giết đứa trẻ đó ngay khi nó lên bảy tuổi để xóa sạch vết nhơ. Còn bố con? Ông ấy chỉ là một đứa trẻ mồ côi được ông nội đưa về để đóng vai một 'người thừa kế hoàn hảo', một con rối không gốc gác để ông ta dễ bề nhào nặn."

"Vậy còn ông Tâm?"

"Tâm chỉ là kẻ điên loạn vì hận thù. Ông ta tưởng mình là con cháu họ Trần, nhưng thực chất ông ta cũng chỉ là một quân cờ trong trò chơi của ông nội nhằm chia rẽ những người thợ bạc."

Bà Hiền quỳ xuống cạnh An, tay bà chạm vào chiếc tiểu sành. "Nhà họ Trần không có dòng máu nào cả. Nó chỉ có một di sản duy nhất: Sự tàn sát lẫn nhau để giữ lấy cái danh ảo. Bố con đã biết sự thật này từ lâu, đó là lý do ông ấy muốn phá hủy ngôi nhà này ngay lập tức. Ông ấy không sợ ông Tâm, ông ấy sợ cái sự thật rằng mình chỉ là một 'vật thay thế' không hơn không kém."

An nhìn lên bầu trời đêm, cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Gia phả mà cô hằng tìm kiếm, những tiếng vỡ mà cô hằng nghe thấy, hóa ra đều bắt nguồn từ một nấm mồ không tên này.

"Chúng ta sẽ làm gì đây mẹ?" An hỏi, giọng cô như tan biến vào gió đêm.

Bà Hiền lấy từ trong túi ra một bao diêm. Bà châm một mồi lửa, ném vào tập hồ sơ bệnh án và những tấm ảnh cũ mà An vừa tìm thấy.

"Hãy để nó kết thúc ở đây, An. Đừng mang sự thối nát này vào tương lai của con nữa."

Ánh lửa bùng lên, soi rõ gương mặt hai người phụ nữ — những kẻ cuối cùng còn lại của một đế chế giả dối. Trong ánh lửa đó, An thấy chiếc chìa khóa hoa trà dường như cũng đang nóng chảy, biến dạng, trả lại sự tĩnh lặng cho những người đã chết dưới sâu lòng đất.