Không gian tiệm cầm đồ chật hẹp bỗng chốc trở nên ngột ngạt khi tiếng chuông gió lại rung lên một hồi hỗn loạn. Một bóng đen cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa chính.
Ông Vinh bước vào. Không còn dáng vẻ đĩnh đạc thường ngày, hơi thở ông dồn dập, đôi mắt vẩn đục vì thiếu ngủ và nỗi sợ hãi tột cùng. Ông nhìn thấy An, rồi ánh mắt ông đóng đinh vào người đàn ông sau tấm lưới sắt — Trần Hữu Tâm.
"Mày vẫn còn sống..." Ông Vinh thốt lên, giọng nói như tiếng rít của không khí thoát ra từ một quả bóng bị đâm thủng.
Người đàn ông tên Tâm chậm rãi đặt chiếc kìm kim hoàn xuống. Ông đứng dậy, để lộ thân hình gầy guộc nhưng săn chắc, đối lập hoàn toàn với vẻ béo tốt giả tạo của ông Vinh.
"Tôi sống để chứng kiến cái gia phả mà ông nội dựng lên bằng máu của cha tôi đổ sụp, thưa 'người anh em' giả mạo," ông Tâm cười, nụ cười làm vết sẹo hình con rết trên cổ tay vặn vẹo theo. "Ông đã dùng cái tên của tôi để hưởng vinh hoa, còn tôi phải dùng cái tên của một kẻ đã chết để tồn tại trong bóng tối."
An đứng giữa hai người đàn ông — hai mảnh vỡ của một thảm kịch. Cô nhận ra sự tương đồng đến rùng mình giữa họ: cả hai đều bị cầm tù bởi quá khứ. Một người bị cầm tù bởi sự dối trá, một người bị cầm tù bởi thù hận.
"Bố..." An nhìn ông Vinh, giọng cô chứa đựng sự thất vọng cay đắng. "Bố nói ông ấy đã chết. Bố nói mọi thứ đã kết thúc. Nhưng thực ra bố chỉ đang đợi cho đến khi cái chết thực sự xóa sổ tội lỗi của bố thôi phải không?"
Ông Vinh không nhìn con gái. Ông tiến lại gần tấm lưới sắt, hai tay bám chặt vào những thanh nan đồng như một tù nhân đang cầu xin sự tha thứ — hoặc một sự giải thoát.
"Ta đã gửi tiền cho cô nhi viện suốt ba mươi năm qua... Ta đã nghĩ mày đang ở đó..."
"Tiền của ông?" Ông Tâm ngắt lời, giọng lạnh như băng. "Số tiền đó không gột rửa được những đêm cha tôi bị đánh đập trong ngục tối vì tội trộm cắp chính những món đồ do mình làm ra. Ông không chỉ cướp danh phận của tôi, ông còn cướp đi phẩm giá của cha tôi."
Ông Tâm lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc hộp sắt rỉ sét, đổ lên mặt kính hàng loạt những mảnh giấy nợ, những bản hợp đồng chuyển nhượng nhà xưởng được ký kết bằng những dấu vân tay đẫm máu từ nửa thế kỷ trước.
"An," ông Tâm quay sang cô, ánh mắt sắc lẹm. "Con muốn kết thúc tiếng vỡ này đúng không? Vậy hãy đưa chiếc chìa khóa đó đây. Nó là thứ cuối cùng cần thiết để mở ra ngăn bí mật trong thư phòng của dòng họ Trần — nơi chứa đựng bản gốc của di chúc thật sự, thứ sẽ biến người cha yêu quý của con thành một kẻ tay trắng, một tên lừa đảo trước pháp luật."
An nhìn chiếc chìa khóa hoa trà trong tay. Nó nhỏ bé, rỉ sét, nhưng sức nặng của nó lúc này đủ để nghiền nát cả một đế chế. Cô nhìn sang ông Vinh. Người cha quyền lực của cô lúc này đang quỳ sụp xuống sàn tiệm cầm đồ, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo.
"Đừng, An... Đừng giết bố một lần nữa," ông Vinh thầm thì.
"Con không giết bố," An nói, giọng cô bình thản đến lạ lùng. "Sự dối trá đã giết bố từ bốn mươi năm trước rồi."
An không đưa chiếc chìa khóa cho ông Tâm. Cô cũng không trả lại cho ông Vinh. Cô bước ra khỏi tiệm cầm đồ, đi thẳng về hướng ngôi nhà cũ đã bị san phẳng. Cô nhận ra rằng, công lý không nằm ở việc trả thù, cũng không nằm ở việc che đậy. Công lý nằm ở việc buộc những kẻ sống bằng mặt nạ phải nhìn thấy khuôn mặt thật của mình trong gương, dù gương có vỡ.