Thành phố S vào mùa mưa, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và hơi nước lạnh lẽo. Diệp Uyển đứng trước cánh cổng sắt đen đúc cao sừng sững của biệt thự nhà họ Phó, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt quai túi xách đến trắng bệch.
Cô hít một hơi sâu, cố ngăn nhịp tim đang đập liên hồi vì lo lắng. Để có được công việc gia sư với mức lương gấp năm lần bình thường này, cô đã phải vượt qua hàng chục ứng viên từ những ngôi trường danh giá nhất. Nhưng điều khiến cô bất an không phải là khối lượng kiến thức, mà là những lời đồn đại về "người học trò" mà cô sắp đối mặt.
Phó Kình Lôi.
Cái tên đó là cơn ác mộng của giới thượng lưu và là chủ đề bàn tán không ngớt của nữ sinh trong thành phố. Một kẻ ngông cuồng, bất cần, và... nguy hiểm.
"Mời cô Diệp vào, thiếu gia đang đợi ở thư viện tầng hai."
Giọng nói lạnh lùng của quản gia cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Diệp Uyển gật đầu, bước đi trên thảm lông cừu mềm mại, hương tinh dầu trầm hương thoang thoảng trong không gian rộng lớn nhưng cô quạnh của căn biệt thự.
Cạch.
Cánh cửa thư viện bằng gỗ sồi nặng nề mở ra. Căn phòng rộng lớn không bật đèn tuýp, chỉ có ánh sáng vàng mờ ảo từ chiếc đèn bàn cổ điển và ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính đang chạy một trò chơi đua xe nào đó.
Mùi thuốc lá bạc hà xộc thẳng vào cánh mũi Diệp Uyển.
Giữa căn phòng, một chàng trai đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế da lớn. Anh ta không mặc áo sơ mi tử tế, chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác denim bên ngoài lồng ngực trần rám nắng. Những khối cơ bụng săn chắc ẩn hiện theo từng nhịp thở, và ở phía trên xương quai xanh, một hình xăm vòng gai đen láy trông vô cùng gai mắt.
"Đến rồi à?"
Phó Kình Lôi không thèm quay đầu lại, đôi mắt sắc lẹm vẫn dán chặt vào màn hình. Giọng nói của anh trầm đục, mang theo sự khàn đặc đặc trưng của kẻ hay thức đêm.
Diệp Uyển mím môi, cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể: "Chào anh, tôi là Diệp Uyển, gia sư mới của anh. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với bài kiểm tra năng lực tiếng Anh."
Phụt.
Màn hình máy tính vụt tắt. Không gian rơi vào im lặng đến đáng sợ. Phó Kình Lôi chậm rãi xoay ghế lại. Dưới ánh đèn vàng lờ mờ, gương mặt anh đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở nhưng cũng đầy tính công kích. Đôi lông mày rậm hơi nhếch lên khi anh quét ánh nhìn từ đầu đến chân Diệp Uyển.
Ánh mắt ấy dừng lại ở chiếc kính gọng mảnh trên sống mũi cô, rồi lướt xuống chiếc váy sơ mi trắng kín cổng cao tường dài quá gối.
"Gia sư?" Anh cười khẩy, đứng dậy. Hình thể cao lớn của anh ngay lập tức tạo thành một bóng đen bao trùm lấy cô. "Nhìn em cứ như một con thỏ nhỏ vừa bước ra từ tu viện vậy. Em định dạy tôi cái gì? Cách cầu nguyện sao cho không bị đuổi học à?"
Diệp Uyển lùi lại một bước, nhưng lưng cô đã chạm vào kệ sách lạnh lẽo. "Tôi dạy anh để anh có thể sang Anh du học theo ý của chủ tịch Phó. Mong anh nghiêm túc."
Phó Kình Lôi bước tới, một tay chống lên kệ sách ngay sát tai cô, tay kia thản nhiên nghịch một lọn tóc mai của Diệp Uyển. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà nồng đậm và hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực trần của anh.
"Nghiêm túc?" Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng rực phả vào bên tai nhạy cảm của cô, khiến Diệp Uyển rùng mình một cái. "Ở đây không có camera, ông già cũng không có nhà. Nếu em muốn tôi học, em phải cho tôi thấy chút 'động lực' nào đó thú vị hơn là mấy con chữ chết tiệt kia chứ?"
Bàn tay anh trượt xuống, ngón cái thô ráp khẽ quẹt qua làn môi đang run rẩy của cô. Đôi mắt Phó Kình Lôi tối sầm lại, sâu thẳm như một vực xoáy muốn nuốt chửng đóa hoa nhài trắng trước mặt.
Diệp Uyển đẩy mạnh ngực anh ra, gương mặt đỏ bừng vì tức giận lẫn xấu hổ: "Anh... xin anh tự trọng!"
Phó Kình Lôi không những không giận mà còn bật cười, một điệu cười đầy vẻ hoang dại. Anh vớ lấy bao thuốc trên bàn, rút ra một điếu rồi thong thả châm lửa.
"Được thôi, cô giáo nhỏ. Tôi sẽ nể mặt em một lần." Anh phà một ngụm khói trắng về phía cô, ánh mắt đầy ý vị thâm trường. "Nhưng nhớ cho kỹ, ở trong cái phòng này, quy tắc của tôi mới là luật pháp. Đừng để tôi thấy em khóc, vì lúc đó... tôi sẽ không dừng lại đâu."
Diệp Uyển run rẩy mở cặp sách, lấy ra tập tài liệu. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc sống yên bình của mình đã chính thức chấm dứt. Cô không phải đang dạy một học sinh cá biệt, mà đang cố gắng thuần hóa một con thú dữ đang đói mồi.
Và con thú ấy, dường như đã nhắm trúng cô là bữa tối của mình.