MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 2

Gia Sư Ác Ma

Chương 2

931 từ · ~5 phút đọc

Tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khô khốc trong thư viện. Diệp Uyển cố gắng phớt lờ sự hiện diện đầy áp bức của Phó Kình Lôi để tập trung vào xấp tài liệu trên bàn.

"Mời anh làm bài kiểm tra này trong 30 phút. Tôi cần biết trình độ hiện tại của anh ở đâu."

Phó Kình Lôi nhìn tờ giấy thi đầy rẫy những ký tự tiếng Anh khô khan, rồi lại ngước lên nhìn cô gái đang ngồi đối diện. Diệp Uyển đang cúi đầu, ánh đèn vàng hắt lên làn da trắng sứ, vài sợi tóc mai bướng bỉnh rơi xuống má. Trông cô thật sự rất... "sạch sẽ", một sự sạch sẽ khiến kẻ sống trong bóng tối như anh chỉ muốn vò nát.

"Chán chết đi được." Anh ném cây bút máy đắt tiền lên bàn, thân bút xoay mấy vòng rồi dừng lại ngay sát tay Diệp Uyển. "Chi bằng chúng ta chơi một trò chơi đi."

Diệp Uyển không ngẩng đầu: "Tôi đến đây để dạy học, không phải để chơi."

"Nhưng em là gia sư của tôi, tôi không vui thì học thế nào được?" Phó Kình Lôi nhoài người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt lên bàn, nụ cười trên môi anh mang theo sự tà ác rõ rệt. "Cứ mỗi câu tôi làm đúng, em phải trả lời một câu hỏi riêng tư của tôi. Nếu tôi làm sai... em có quyền phạt tôi. Sao hả?"

Diệp Uyển nhíu mày, sự cảnh giác dâng cao: "Phạt anh cái gì?"

"Bất cứ cái gì em muốn." Anh nháy mắt, vẻ mặt bất cần đời. "Nhưng nếu tôi đúng tất cả... tối nay em phải ở lại đây thêm một tiếng mà không được tính lương."

Diệp Uyển thầm tính toán. Anh ta là một kẻ ăn chơi trác táng, chắc chắn kiến thức đã rỗng tuếch từ lâu. Việc bắt anh ta học theo cách thông thường là không thể, chi bằng dùng cách này để dụ anh ta bắt đầu.

"Được, quân tử nhất ngôn."

"Tôi không phải quân tử." Phó Kình Lôi cười gằn, cầm bút lên. "Tôi là kẻ xấu."

15 phút trôi qua. Diệp Uyển kinh ngạc nhìn những ngón tay thon dài, thô ráp của anh lướt đi trên giấy. Anh làm rất nhanh, gần như không cần suy nghĩ. Khi anh đẩy tờ giấy lại phía cô, Diệp Uyển không tin vào mắt mình. Đúng hết. Không sai một lỗi nhỏ, ngay cả những cấu trúc ngữ pháp phức tạp nhất.

"Em thua rồi, cô giáo nhỏ." Phó Kình Lôi dựa lưng ra ghế, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cô. "Bây giờ, câu hỏi đầu tiên..."

Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn học, đứng ngay sau lưng cô. Diệp Uyển cảm thấy sống lưng lạnh toát, hơi ấm từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy cô.

"Em... em đã có bạn trai chưa?"

Giọng nói trầm thấp vang lên sát vành tai khiến Diệp Uyển rùng mình. Cô cố giữ bình tĩnh: "Đó không phải việc của anh."

"Suỵt... em đã thua cuộc mà." Bàn tay to lớn của anh đặt lên vai cô, ngón cái khẽ vuốt ve vùng da cổ mỏng manh phía trên cổ áo sơ mi. "Trả lời tôi."

"Chưa." Diệp Uyển khó khăn thốt ra một chữ.

Phó Kình Lôi bật cười thấp, âm thanh rung động từ lồng ngực anh truyền qua vai cô, tê dại. "Tốt lắm. Vậy câu hỏi thứ hai: Tại sao tối nay em lại đeo loại nước hoa mùi hoa nhài này? Nó khiến tôi... rất muốn cắn một miếng."

"Tôi không đeo nước hoa." Diệp Uyển quay phắt lại, định đứng lên thì bị anh dùng cả hai tay khóa chặt cô vào giữa ghế và vòng tay của mình.

Gương mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet. Diệp Uyển có thể nhìn thấy tia máu đỏ trong đôi mắt thâm sâu của anh. Sự chiếm hữu trong ánh mắt ấy khiến cô sợ hãi, nhưng cũng có một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng.

"Ồ, là mùi cơ thể tự nhiên sao?" Anh cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như một kẻ nghiện đang thỏa mãn cơn khát. "Thơm thật đấy."

"Phó Kình Lôi! Anh buông ra!" Diệp Uyển hốt hoảng, hai tay chống lên lồng ngực trần của anh đẩy ra. Nhưng anh cứng như một tảng đá, cơ bắp cuồn cuộn dưới bàn tay cô nóng hổi.

"Em biết không Diệp Uyển?" Anh ngẩng đầu lên, hơi thở hổn hển, bàn tay trượt xuống eo cô, siết chặt. "Tôi vốn định đuổi em đi ngay trong tối nay. Nhưng bây giờ... tôi đổi ý rồi. Tôi muốn xem, đóa hoa nhài thanh thuần như em, khi bị vấy bẩn bởi kẻ như tôi, thì sẽ có biểu cảm gì."

Anh buông cô ra một cách đột ngột, như thể vừa thưởng thức xong một món khai vị. Phó Kình Lôi quay lưng đi về phía ban công, thản nhiên nói vọng lại:

"Hôm nay đến đây thôi. Ngày mai đúng 7 giờ. Nếu đến muộn một phút... hình phạt sẽ không đơn giản là trả lời câu hỏi đâu."

Diệp Uyển run rẩy thu dọn sách vở, chạy nhanh ra khỏi căn phòng như thể có quỷ đuổi sau lưng. Cô không thấy, phía sau ban công, Phó Kình Lôi đang nhìn theo bóng dáng cô dưới màn mưa, ánh mắt tràn đầy sự thèm khát và một kế hoạch đen tối đang hình thành.