MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 3

Gia Sư Ác Ma

Chương 3

873 từ · ~5 phút đọc

Cả đêm hôm đó Diệp Uyển không ngủ được. Cảm giác thô ráp từ ngón tay của Phó Kình Lôi như vẫn còn in hằn trên da cổ, nóng rẫy và đầy ám ảnh.

Sáng hôm sau, cô vẫn là một sinh viên gương mẫu tại trường Đại học S. Nhưng ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, Diệp Uyển không về nhà ngay. Cô đi vòng qua ba con phố, bước vào một cửa hàng tiện lợi nhỏ để thay bộ đồng nghiệp gia sư kín đáo sang một chiếc váy ngắn ôm sát màu đen đơn giản.

Cô cần thêm tiền. Ngoài việc làm gia sư cho nhà họ Phó, Diệp Uyển còn làm phục vụ bán thời gian tại "The Vault" – một quán bar kín tiếng dành cho giới thượng lưu. Nơi này yêu cầu nhân viên phải đeo mặt nạ nửa mặt, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.

“Diệp Uyển, hôm nay em tiếp rượu ở khu vực VIP 3 nhé.” – Quản lý đưa cho cô khay rượu vang đắt tiền.

Cô gật đầu, siết chặt chiếc mặt nạ bạc, bước vào khu vực ngập tràn mùi xì gà và tiếng nhạc jazz trầm bổng. Nhưng ngay khi đẩy cửa phòng VIP 3, bước chân Diệp Uyển khựng lại.

Trong không gian mờ ảo, giữa đám công tử nhà giàu đang cười đùa ngả ngớn, một bóng hình quen thuộc đang ngồi chính giữa ghế sofa. Phó Kình Lôi.

Anh không còn vẻ ngái ngủ như trong thư viện. Lúc này, anh khoác trên mình chiếc áo sơ mi đen mở sâu ba cúc ngực, tay cầm ly rượu mạnh, đôi mắt sắc lạnh đang lơ đãng nhìn những làn khói thuốc bay lờ lững. Xung quanh anh là hai, ba cô gái ăn mặc mát mẻ đang cố gắng tiếp cận, nhưng anh lại tỏ vẻ chán chường.

"Rượu của quý khách..." Diệp Uyển cố giữ giọng mình thật thấp, run rẩy đặt ly rượu xuống bàn.

Cô hy vọng chiếc mặt nạ và ánh đèn mờ ảo sẽ cứu rỗi mình. Nhưng ngay khi cô vừa định lùi ra, một bàn tay to khỏe, với vòng gai xăm quanh cổ tay đặc trưng, đã nắm chặt lấy cổ tay cô.

"Đứng lại."

Giọng nói của Phó Kình Lôi vang lên, trầm thấp nhưng uy lực khiến cả căn phòng im bặt. Đám bạn của anh ta bắt đầu xì xào: "Kình Lôi, chú mày đổi khẩu vị à? Thích mấy em phục vụ kín đáo này sao?"

Anh không đáp lời bọn họ, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang dao động dữ dội sau lớp mặt nạ bạc của Diệp Uyển. Anh kéo mạnh một cái, khiến cô mất đà ngã nhào vào lòng anh.

Diệp Uyển hốt hoảng chống tay lên lồng ngực săn chắc của anh, mùi bạc hà quen thuộc xộc thẳng vào khứu giác.

"Rượu vang này... không ngon." Anh ghé sát môi vào tai cô, hơi thở nồng nặc vị rượu nhưng lại tỉnh táo đến đáng sợ. "Em thấy sao, cô giáo?"

Hai chữ "cô giáo" được anh nhấn mạnh, nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy. Diệp Uyển cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Anh ta đã nhận ra cô ngay lập tức.

"Buông tôi ra..." Cô thì thầm, giọng run bắn.

Phó Kình Lôi không buông, trái lại, bàn tay anh luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với mình. Trước mặt đám bạn, anh thản nhiên cầm ly rượu của mình, đổ một chút lên xương quai xanh trắng ngần của cô. Chất lỏng màu đỏ thẫm chảy dọc xuống ngực áo, kích thích thị giác một cách điên rồ.

"Suỵt... Em đang làm việc mà, đúng không? Phục vụ tôi cho tốt, tôi sẽ không nói cho ai biết 'đóa hoa nhài' của trường S lại đi bán rượu ở nơi tối tăm này."

Anh cười, một nụ cười đầy chiến thắng. Phó Kình Lôi quay sang đám bạn, lạnh lùng ra lệnh: "Tất cả cút ra ngoài. Tôi muốn 'thưởng thức' loại rượu này một mình."

Khi cánh cửa phòng VIP đóng sầm lại, không gian chỉ còn lại hai người. Phó Kình Lôi đẩy Diệp Uyển xuống ghế sofa, thân hình cao lớn áp sáp tới, tay anh tháo phăng chiếc mặt nạ bạc của cô ra, ném xuống sàn.

Gương mặt thanh thuần, hoảng loạn của Diệp Uyển hiện ra dưới ánh đèn neon hồng tím.

"Gia sư buổi sáng, phục vụ bar buổi đêm... Diệp Uyển, em làm tôi bất ngờ đấy." Bàn tay anh lần theo những giọt rượu vang còn vương trên cổ cô, rồi đột ngột cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm đi giọt rượu đang chảy xuống khe ngực cô.

"Ưm..." Diệp Uyển rên nhẹ một tiếng, đôi mắt nhắm nghiền, sự xấu hổ và cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.

"Hóa ra em cũng biết rên rỉ sao?" Phó Kình Lôi ngẩng đầu, ánh mắt tối sầm vì dục vọng. "Bản hợp đồng của chúng ta... có lẽ nên thêm một điều khoản mới rồi."

Đêm nay, Diệp Uyển nhận ra, cô không chỉ nợ anh một buổi dạy học, mà đã chính thức rơi vào cái bẫy mà anh đã giăng sẵn từ lâu.