MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 4

Gia Sư Ác Ma

Chương 4

722 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng VIP 3 sau khi đám bạn của Phó Kình Lôi rời đi trở nên im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở dốc của Diệp Uyển. Cô đẩy vai anh ra, vội vàng chỉnh lại cổ áo bị rượu vang thấm ướt, đôi mắt ngập nước nhìn anh đầy oán giận.

"Anh theo dõi tôi?"

Phó Kình Lôi thong thả dựa lưng vào thành ghế, đôi chân dài vắt chéo, tay vẫn cầm chiếc mặt nạ bạc của cô nghịch ngợm. "Tôi không rảnh đến thế. Chỉ là trái đất này tròn, và em thì lại chọn đúng địa bàn của tôi để kiếm thêm."

Anh ném chiếc mặt nạ lên bàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên như dấu chấm hết cho sự tự do của cô.

"Nghỉ việc ở đây đi." Anh ra lệnh, giọng điệu không cho phép thương lượng.

Diệp Uyển cười khổ, giọng cô nghẹn lại: "Anh thì biết gì chứ? Tôi cần tiền để đóng học phí cho em trai và viện phí cho mẹ. Nếu không làm ở đây, anh định trả lương cho tôi chắc?"

"Đúng, tôi trả." Phó Kình Lôi đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên trái tim đang run rẩy của Diệp Uyển. "Gấp mười lần chỗ này. Nhưng với một điều kiện: Em phải dọn đến biệt thự họ Phó. Làm gia sư toàn thời gian, 24/7."

"Anh điên rồi! Tôi còn phải lên lớp..."

"Tôi sẽ lo liệu với phía nhà trường. Em chỉ cần ở bên cạnh tôi, đốc thúc tôi học, và..." Anh đột ngột vươn tay, ôm trọn vòng eo mảnh mai của cô kéo sát vào lòng mình, "thỏa mãn những sở thích nhất thời của tôi."

Diệp Uyển run rẩy: "Sở thích... gì?"

Phó Kình Lôi cúi xuống, chóp mũi anh chạm nhẹ vào chóp mũi cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang và dục vọng. "Ví dụ như bây giờ, tôi muốn nếm thử vị môi của gia sư mình xem có ngọt như lời đồn không."

Không để cô kịp phản kháng, anh thô bạo ngậm lấy đôi môi cánh hoa của cô. Nụ hôn này không hề dịu dàng, nó mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Anh càn quét khoang miệng cô như một cơn bão, ép cô phải tiếp nhận sự tồn tại của mình.

"Ưm..." Diệp Uyển vùng vẫy, nhưng hai tay cô bị anh khóa chặt ra sau lưng. Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi đến tận gót chân.

Khi anh buông ra, môi Diệp Uyển đã sưng đỏ, ánh mắt cô thất thần. Phó Kình Lôi dùng ngón cái lau đi vệt nước bọt bên khóe môi cô, thì thầm:

"Đây là điều khoản đầu tiên của chúng ta: Học một câu, hôn một cái. Nếu em dạy tốt, tôi sẽ thưởng. Nếu tôi làm sai... em phải chịu phạt."

"Phạt thế nào?" Diệp Uyển yếu ớt hỏi.

Phó Kình Lôi nở nụ cười tà mị, ánh mắt anh lướt xuống đôi chân dài trắng ngần của cô sau lớp váy ngắn. "Hình phạt sẽ tùy vào tâm trạng của tôi. Nhưng tôi hứa, nó sẽ khiến em 'nhớ đời' hơn cả việc chép phạt."

Sáng hôm sau, một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng dừng lại trước cổng khu trọ lụp xụp của Diệp Uyển. Quản gia nhà họ Phó cùng hai vệ sĩ xuất hiện, cung kính nhưng kiên quyết yêu cầu cô thu dọn đồ đạc.

Diệp Uyển nhìn căn phòng nhỏ hẹp của mình lần cuối, rồi bước lên xe. Cô biết, mình đang bước vào một chiếc lồng vàng, nơi mà chủ nhân của nó là một con thú dữ không bao giờ biết thỏa mãn.

Tại biệt thự, Phó Kình Lôi đã đợi sẵn ở ban công. Anh nhìn thấy cô bước xuống xe, bộ dạng vẫn kín cổng cao tường như mọi khi nhưng trong mắt anh, cô bây giờ đã dính đầy dấu vết của anh.

"Chào mừng em đến với địa ngục của tôi, Diệp Uyển."

Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Tối nay, buổi học đầu tiên tại "nhà mới" sẽ chính thức bắt đầu. Và anh, đã chuẩn bị sẵn một bài toán mà cô sẽ không bao giờ giải được bằng kiến thức trên sách vở.