Căn phòng của Diệp Uyển tại biệt thự họ Phó nằm ở cuối hành lang tầng hai, đối diện trực tiếp với phòng của Phó Kình Lôi. Căn phòng cực kỳ xa hoa với tông màu kem chủ đạo, nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một phòng giam được dát vàng.
Đúng 8 giờ tối, tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Không đợi cô trả lời, cánh cửa đã bị đẩy ra. Phó Kình Lôi bước vào, trên người chỉ mặc một chiếc quần lót nam dạng đùi (boxer) đen và chiếc áo choàng tắm lụa hững hờ không thắt đai. Những giọt nước từ mái tóc undercut chưa khô hẳn nhỏ xuống lồng ngực săn chắc, chảy dài qua những múi bụng cứng như đá rồi biến mất sau lớp vải lụa.
Diệp Uyển đang ngồi bên bàn học, vội vàng quay mặt đi, giọng nói run rẩy: "Phó Kình Lôi... anh không thể mặc quần áo tử tế vào sao?"
"Ở nhà tôi, tôi thích mặc thế nào là quyền của tôi." Anh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống sát cạnh cô, mùi hương từ sữa tắm nam tính trộn lẫn với mùi thuốc lá bạc hà đặc trưng bao vây lấy cô. "Học thôi chứ? Tôi đang rất mong chờ 'hình phạt' đây."
Diệp Uyển cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, cô đẩy tờ bài tập cấu trúc câu phức về phía anh. "Làm đi. Nếu anh đúng hết 10 câu này, tôi sẽ không tính thời gian tăng ca tối nay."
Phó Kình Lôi nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng sau lớp áo sơ mi trắng của Diệp Uyển. Anh cầm bút, cố tình viết những câu trả lời sai bét một cách lố bịch.
"Xong rồi." Anh đẩy tờ giấy lại, nụ cười trên môi đầy sự thách thức.
Diệp Uyển nhìn vào tờ giấy, mặt cô trắng bệch rồi chuyển sang đỏ lựng vì tức giận. "Anh... anh cố tình đúng không? Ngay cả học sinh tiểu học cũng biết 'She' đi với 'is' chứ không phải 'am'. Phó Kình Lôi, anh đang coi thường công sức của tôi!"
"Ồ, vậy là tôi sai hết cả 10 câu sao?" Phó Kình Lôi đứng dậy, chậm rãi bước vòng ra sau lưng cô. Hai bàn tay to lớn, nóng hổi của anh đặt lên vai cô, bóp nhẹ. "Vậy thì theo luật, em phải phạt tôi rồi. Nhưng tôi không thích chép phạt, em biết mà..."
Anh cúi thấp người, môi chạm sát vào vành tai nhỏ nhắn đang đỏ ửng của cô, giọng nói trầm thấp đầy ma mị: "Phạt tôi... bằng cách khiến tôi không thể sai được nữa đi."
Bàn tay anh trượt xuống, không phải để làm bài, mà là để luồn vào dưới lớp tóc gáy của cô, ép cô đứng dậy và xoay người đối diện với mình. Diệp Uyển bị ép lùi sát vào cạnh bàn học, đôi bàn chân trần của cô co rụt lại khi chạm vào đôi chân to lớn của anh.
"Anh muốn gì?" Cô lắp bắp.
"Tôi muốn em ngồi lên đây dạy tôi." Phó Kình Lôi chỉ tay vào đùi mình, rồi anh ngồi xuống chiếc ghế xoay lớn, dang rộng chân đầy bá đạo. "Mỗi câu tôi sai, em phải cởi bỏ một thứ trên người mình. Cho đến khi tôi làm đúng, thì em mới được phép mặc lại."
"Anh... anh quá đáng rồi! Tôi không phải hạng người đó!" Diệp Uyển định bỏ chạy nhưng cánh tay anh như một gọng kìm thép, siết chặt eo cô kéo vào lòng.
Một tiếng "A" khẽ thốt ra, Diệp Uyển đã ngồi gọn trên đùi anh. Cảm giác da thịt chạm vào lớp áo lụa mỏng manh của anh khiến cô rùng mình. Cô có thể cảm nhận rõ sự cứng rắn và sức nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông này.
"Em không có quyền từ chối, Diệp Uyển. Nhìn vào ví tiền của em đi, nhìn vào người mẹ đang nằm viện của em đi." Phó Kình Lôi dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng và sự tàn nhẫn của mình. "Chỉ là một trò chơi nhỏ thôi mà. Hay là... em thực ra cũng đang mong đợi nó?"
"Tôi ghét anh!" Diệp Uyển thốt lên, nước mắt bắt đầu chực trào.
"Ghét tôi cũng được, nhưng phải phục tùng tôi."
Bàn tay Phó Kình Lôi bắt đầu không yên phận, anh tìm thấy chiếc khóa kéo phía sau lưng váy của cô. Một tiếng "xoẹt" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, khí lạnh tràn vào sống lưng khiến Diệp Uyển run bần bật.
"Câu thứ nhất sai rồi, gia sư ạ. Cởi ra."
"Không..."
Phó Kình Lôi không đợi cô đồng ý, anh thô bạo gạt lớp vải sơ mi khỏi vai cô, để lộ làn da trắng nõn nà dưới ánh đèn. Anh cúi xuống, hôn mạnh bạo lên bờ vai ấy, để lại một vết hằn đỏ thẫm như một lời đánh dấu chủ quyền.
Đêm đó, trong thư viện nhà họ Phó, tiếng giảng bài xen lẫn với tiếng thở dốc và những tiếng nức nở nhỏ bé. Diệp Uyển nhận ra, kẻ trước mặt không phải là một học sinh cần được giáo dục, mà là một con quỷ dữ đang dùng tri thức để lột trần linh hồn và thể xác của cô.
Và đáng sợ nhất là, giữa nỗi nhục nhã ấy, trái tim cô lại phản chủ, đập lên những nhịp điệu rạo rực mà cô chưa từng biết tới.