MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 6

Gia Sư Ác Ma

Chương 6

1,009 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Diệp Uyển tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng. Những dấu vết đỏ hằn trên vai và cổ như những lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự điên rồ của Phó Kình Lôi đêm qua. Cô soi gương, vội vàng cài kín chiếc cúc áo sơ mi cao nhất, lòng tự trọng của một "gái ngoan" bị chà đạp khiến cô chỉ muốn trốn khỏi nơi này ngay lập tức.

Nhưng Phó Kình Lôi không cho cô cơ hội đó.

Đúng 9 giờ, anh xuất hiện trước cửa phòng cô, gương mặt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh mặc một bộ đồ thể thao đen đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất phong trần, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe motor.

"Lên đồ đi. Tôi đưa em đi một nơi."

"Tôi có tiết học..."

"Tôi đã xin phép nghỉ cho em rồi. Đừng để tôi phải nói lần thứ hai."

Anh kéo cô xuống hầm xe. Chiếc Ducati gầm rú như một con quái vật bóng đêm. Không đợi cô phản ứng, anh đã đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu cô, kéo tay cô vòng qua eo mình rồi phóng vút đi. Diệp Uyển sợ hãi siết chặt lấy vòng eo săn chắc của anh, gió tạt mạnh vào mặt khiến cô phải áp sát người vào tấm lưng rộng lớn kia. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được thế giới của anh – nơi chỉ có tốc độ, sự mạo hiểm và sự tự do đến điên rồ.

Anh đưa cô đến một khu xưởng cũ ở ngoại ô, nơi nồng nặc mùi xăng dầu và dầu máy. Đó là một tiệm độ xe ngầm.

"Kình Lôi! Cuối cùng chú cũng vác mặt đến đây." Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình bước ra, nhưng ngay khi nhìn thấy Diệp Uyển phía sau, gã huýt sáo. "Vị nào đây? Đóa hoa nhài ở đâu mà nhìn thanh khiết thế?"

Phó Kình Lôi không đáp, anh chỉ ném bao thuốc cho gã rồi lạnh lùng nói: "Gia sư của tao. Giữ mồm giữ miệng."

Trong khi Phó Kình Lôi kiểm tra chiếc xe đang độ dở, Diệp Uyển lơ đãng đi dạo quanh khu xưởng. Trên một chiếc bàn cũ nát, cô vô tình thấy một khung ảnh bị úp xuống. Cô tò mò lật lên. Trong ảnh là một cậu bé tầm 10 tuổi với nụ cười rạng rỡ, đứng giữa một người phụ nữ dịu dàng và một người đàn ông mặc quân phục.

Cậu bé đó... có đôi mắt giống hệt Phó Kình Lôi, nhưng lại đầy ánh sáng, không hề tối tăm như hiện tại.

"Ai cho em động vào đồ của tôi?"

Giọng nói lạnh băng vang lên ngay sát phía sau. Diệp Uyển giật mình làm rơi khung ảnh. Phó Kình Lôi nhanh tay bắt lấy, ánh mắt anh hiện lên một tia đau đớn thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự giận dữ. Anh nắm chặt cổ tay cô, ép cô lùi vào bức tường đầy vết dầu mỡ.

"Tôi... tôi xin lỗi." Diệp Uyển run rẩy.

Phó Kình Lôi im lặng nhìn cô, hơi thở anh nặng nề. Đột nhiên, anh buông tay, thô bạo cởi chiếc áo khoác denim ra, để lộ tấm lưng trần. Diệp Uyển nín thở. Trên lưng anh, ngoài những khối cơ bắp còn có những vết sẹo dài, thâm tím, trông như vết đánh bằng roi da.

"Em tưởng tôi sinh ra đã là ác quỷ sao?" Anh cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. "Mỗi lần tôi không đạt điểm tuyệt đối, mỗi lần tôi không làm vừa ý 'ông già' đáng kính ấy, đây là những gì tôi nhận được. Em dạy tôi để tôi trở thành món đồ chơi hoàn hảo cho ông ta sao?"

Diệp Uyển sững sờ. Đóa hoa nhài của trường đại học bỗng thấy tim mình thắt lại. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng đằng sau sự ngạo mạn, hư hỏng kia lại là một tâm hồn vụn vỡ đến thế.

Đúng lúc đó, một nhóm người lạ mặt cầm theo gậy gộc xông vào khu xưởng. Kẻ dẫn đầu hét lên: "Phó Kình Lôi! Hôm nay mày chạy không thoát đâu. Trận đua hôm trước mày làm anh em tao mất trắng, trả nợ bằng mạng đi!"

"Đứng sau lưng tôi!" Phó Kình Lôi đẩy Diệp Uyển vào góc khuất.

Anh lao vào cuộc chiến như một con thú bị dồn vào đường cùng. Một chọi năm. Những tiếng va chạm da thịt khô khốc vang lên. Diệp Uyển hét lên khi thấy một gã cầm gậy sắt lén lút định đánh vào đầu anh.

"Cẩn thận!"

Phó Kình Lôi xoay người lại, đưa cánh tay ra đỡ lấy cú đánh thay cho cô. Một tiếng "rắc" vang lên, máu từ cánh tay anh chảy dài xuống, ướt đẫm vạt áo trắng của Diệp Uyển. Anh không hề kêu rên, tung một cú đá móc khiến gã đó văng xa, rồi gầm lên một tiếng khiến lũ kia khiếp sợ lùi bước.

Khi đám người chạy tán loạn, Phó Kình Lôi loạng choạng ngã xuống. Diệp Uyển lao đến, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

"Anh điên rồi! Sao lại đỡ cho tôi..." Cô xé tạt tà váy của mình, vội vàng băng bó vết thương đang chảy máu không ngừng của anh.

Phó Kình Lôi nhìn cô, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng ánh mắt lại dịu dàng một cách lạ thường. Anh đưa bàn tay không bị thương lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô.

"Em khóc vì tôi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Hóa ra... cũng có người khóc vì thằng rác rưởi này."

Trong khoảnh khắc ấy, giữa đống đổ nát của tiệm độ xe và mùi máu tanh nồng, Diệp Uyển biết rằng mình đã không còn chỉ là một gia sư nữa. Cô đã lỡ chạm tay vào vết thương sâu nhất của "ác quỷ", và ác quỷ ấy... dường như cũng đang bắt đầu cần cô để chữa lành.