Diệp Uyển không nhớ bằng cách nào cô có thể dìu được Phó Kình Lôi lên xe và gọi quản gia đến đón. Cả đoạn đường về, anh tựa đầu vào vai cô, hơi thở nóng rực và nồng đậm mùi máu. Bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của cô, như thể sợ rằng chỉ cần buông ra, anh sẽ lại rơi xuống vực thẳm cô độc ấy một lần nữa.
Về đến biệt thự, không khí trở nên căng thẳng tột độ. Quản gia định gọi bác sĩ tư nhân của gia đình, nhưng Phó Kình Lôi đột ngột tỉnh táo lại, anh gầm lên: "Không được báo cho ông già! Để cô ấy làm."
Anh chỉ tay vào Diệp Uyển.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn mang tông màu xám lạnh lẽo, Diệp Uyển run rẩy mở hộp y tế. Phó Kình Lôi ngồi trên mép giường, áo khoác đã cởi bỏ, để lộ vết thương dài trên cánh tay trái và những vết bầm tím mới chồng lên những vết sẹo cũ trên lưng.
"Anh... anh ngồi yên đi." Diệp Uyển nghẹn ngào. Cô thấm bông gòn vào cồn, nhẹ nhàng lau đi vết máu.
Mỗi lần bông chạm vào da thịt, cơ bắp của Phó Kình Lôi lại giật lên một cái, nhưng anh không hề kêu đau. Anh chỉ im lặng quan sát cô. Nhìn những giọt nước mắt của cô rơi xuống mu bàn tay mình, anh khẽ hỏi:
"Em sợ máu à?"
"Tôi sợ anh chết." Diệp Uyển đáp thật lòng, giọng cô run bần bật. "Sao anh lại liều mạng như vậy? Họ có gậy sắt, anh có thể chạy mà..."
"Chạy thì em sẽ bị thương." Anh trả lời thản nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. "Tôi có thể là rác rưởi, nhưng tôi chưa bao giờ để phụ nữ của mình phải đổ máu trước mặt mình."
Hai chữ "của mình" khiến tim Diệp Uyển lỡ một nhịp. Cô cúi thấp đầu, cố gắng băng bó thật khéo léo để che đi sự bối rối.
Sau khi xử lý xong vết thương, Phó Kình Lôi bắt đầu lên cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng. Anh nằm vật xuống giường, gương mặt tái nhợt bớt đi vẻ ngạo mạn thường ngày, trông anh lúc này yếu ớt và cô đơn lạ thường. Diệp Uyển định đứng dậy đi lấy thêm nước ấm thì bàn tay anh đột ngột kéo cô lại.
Lần này, anh không dùng lực mạnh, chỉ là một cái nắm tay khẩn thiết.
"Đừng đi... mẹ... đừng bỏ con."
Anh lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Diệp Uyển sững người. Ánh mắt anh nhắm nghiền, nhưng khóe mắt lại vương một chút hơi nước. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Phó Kình Lôi không có lớp vỏ bọc gai góc. Hóa ra, đằng sau sự hư hỏng, đằng sau những trận đua xe tử thần, chỉ là một đứa trẻ khao khát tình thương nhưng bị cha mình dùng đòn roi để dạy dỗ.
Lòng trắc ẩn của một cô gái vốn luôn sống trong sự yêu thương của gia đình trỗi dậy. Diệp Uyển ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh để hạ sốt.
Đột nhiên, Phó Kình Lôi mở mắt. Ánh mắt anh không còn sự sắc lẹm thường thấy, mà đục ngầu vì cơn sốt và sự khao khát. Anh nhìn Diệp Uyển, rồi chậm rãi đưa tay lên gáy cô, kéo cô cúi xuống.
Nụ hôn này không có vị rượu vang của sự cưỡng ép, cũng không có sự thô bạo của một kẻ đi săn. Nó mang vị đắng của thuốc và vị mặn của nước mắt. Anh hôn cô một cách chậm rãi, như thể đang tìm kiếm một sự cứu rỗi, một bến đỗ bình yên giữa cơn bão lòng.
Diệp Uyển định đẩy ra, nhưng khi cảm nhận được sự run rẩy từ đôi môi của người đàn ông mạnh mẽ này, tay cô bỗng mất hết sức lực. Cô nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong đời, "gái ngoan" chủ động đáp lại nụ hôn của "trai hư".
Sự dịu dàng của cô như dòng nước mát len lỏi vào trái tim khô héo của anh. Phó Kình Lôi siết chặt eo cô, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau trong không gian yên tĩnh của đêm tối.
"Diệp Uyển..." Anh thì thầm giữa nụ hôn, "Em là người duy nhất... không nhìn tôi như một kẻ bỏ đi."
Tối hôm đó, không có bài học nào được diễn ra. Chỉ có hai linh hồn lạc lõng đang sưởi ấm cho nhau. Nhưng Diệp Uyển không biết rằng, sự dịu dàng của cô chính là thứ "thuốc độc" gây nghiện nhất đối với một kẻ như Phó Kình Lôi. Anh sẽ không bao giờ để cô rời xa mình nữa