Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lọt qua khe rèm, đậu trên gương mặt vẫn còn chút tái nhợt của Phó Kình Lôi. Anh mở mắt, cảm giác đầu tiên là hơi ấm từ một bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt lấy tay mình. Diệp Uyển đã ngủ gục bên mép giường từ lúc nào, tư thế không thoải mái khiến đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại.
Ký ức về nụ hôn đêm qua ùa về như một thước phim chậm. Phó Kình Lôi nhìn chằm chằm vào bờ môi hơi sưng của cô, trái tim vốn luôn cứng nhắc bỗng mềm đi một nhịp. Nhưng ngay sau đó, sự kiêu ngạo của một kẻ luôn đứng trên đỉnh cao lại trỗi dậy. Anh không cho phép mình bị khuất phục bởi một "gái ngoan" yếu ớt.
Anh thô bạo rút tay ra, khiến Diệp Uyển giật mình tỉnh giấc.
"Tỉnh rồi sao?" Cô vội vàng đưa tay sờ lên trán anh. "May quá, hạ sốt rồi. Anh thấy trong người thế nào?"
Phó Kình Lôi hất tay cô ra, ánh mắt lạnh lùng như chưa từng có nụ hôn sâu đậm đêm qua. "Tôi không chết được. Em lo cho bản thân mình đi, nhìn gương xem mặt em kinh khủng thế nào kìa."
Diệp Uyển khựng lại, sự quan tâm chân thành bị dội một gáo nước lạnh. Cô mím môi, thu dọn hộp y tế. "Nếu anh đã khỏe thì chuẩn bị đi học. Hôm nay có bài kiểm tra giữa kỳ."
"Biết rồi. Phiền phức." Anh gắt gỏng, nhưng ánh mắt lại kín đáo quan sát từng cử động của cô.
Chiều hôm đó, trước cổng trường Đại học S.
Diệp Uyển vừa bước ra khỏi giảng đường thì một bóng người cao ráo, đeo kính cận, toát lên vẻ tri thức tiến lại gần. Đó là Hứa Gia Minh – lớp trưởng và cũng là người thầm thương trộm nhớ Diệp Uyển từ lâu.
"Uyển Uyển! Đợi chút." Gia Minh mỉm cười, đưa cho cô một túi giấy nhỏ. "Tớ thấy sắc mặt cậu không tốt, chắc là lại thức khuya làm thêm rồi. Đây là trà táo đỏ mật ong, cậu uống cho ấm người."
"Cảm ơn cậu, Gia Minh. Tớ không sao đâu." Diệp Uyển hơi ngần ngại nhưng vẫn nhận lấy. Sự dịu dàng, lịch thiệp của Gia Minh giống như một dòng suối mát lành, trái ngược hoàn toàn với sự nóng nảy và hoang dại của Phó Kình Lôi.
"Cuối tuần này trường có buổi dạ tiệc âm nhạc, cậu có muốn đi cùng tớ..."
Lời của Gia Minh chưa dứt thì một tiếng gầm rú kinh người của động cơ motor vang lên. Chiếc Ducati màu đen bóng loáng lao thẳng về phía hai người, rồi phanh gấp ngay sát mũi giày của Gia Minh, tạo nên một vệt cháy khét trên mặt đường.
Phó Kình Lôi tháo mũ bảo hiểm, mái tóc undercut rũ xuống trán đầy bất cần. Anh xuống xe, bước từng bước nặng nề về phía hai người, ánh mắt hình viên đạn găm chặt vào bàn tay Diệp Uyển đang cầm túi trà của Gia Minh.
"Gia sư Diệp, em quên nhiệm vụ của mình rồi sao?" Phó Kình Lôi lạnh lùng thốt lên, tay anh tự nhiên vòng qua eo cô, kéo mạnh về phía mình như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối.
Gia Minh nhíu mày: "Cậu là ai? Buông Uyển Uyển ra, cậu làm cô ấy đau đấy."
"Uyển Uyển?" Phó Kình Lôi cười khẩy, nụ cười mang theo sự khát máu. "Cái tên này cũng để cho một thằng yếu sên như mày gọi sao? Nghe cho kỹ đây, cô ấy là người của nhà họ Phó. Từng sợi tóc trên người cô ấy cũng thuộc về tao."
"Phó Kình Lôi! Anh im đi!" Diệp Uyển xấu hổ quát lên.
Phó Kình Lôi không thèm để tâm, anh giật lấy túi trà trong tay cô, ném thẳng vào thùng rác gần đó mà không chớp mắt. Sau đó, trước mặt bao nhiêu sinh viên đang tò mò đứng xem, anh cúi xuống, thô bạo ngậm lấy môi Diệp Uyển.
Nụ hôn này mang đầy tính khiêu khích và trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô như để cảnh cáo, tay siết chặt eo cô đến mức cô phải rên khẽ. Gia Minh đứng đó, mặt trắng bệch vì kinh ngạc và tức giận.
Phó Kình Lôi buông cô ra, nhìn vào đôi mắt đang đẫm nước của Diệp Uyển, anh thì thầm đủ để cô và Gia Minh nghe thấy:
"Đừng để tôi thấy em cười với thằng đàn ông khác một lần nữa. Nếu không, tôi không dám chắc thằng nhãi này có thể lành lặn mà tốt nghiệp đâu."
Anh lôi cô lên xe, phóng đi trong sự ngỡ ngàng của cả trường. Diệp Uyển ngồi phía sau, nước mắt rơi lã chã. Cô ghét sự chiếm hữu điên cuồng này, nhưng đồng thời, một cảm giác tê dại kỳ lạ lại lan tỏa trong lồng ngực khi thấy anh vì cô mà phát điên.
Về đến biệt thự, Phó Kình Lôi không đưa cô vào phòng khách mà đẩy thẳng cô vào phòng tắm. Anh khóa cửa lại, ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo.
"Em thích loại thư sinh đó sao? Nhẹ nhàng? Ấm áp?" Anh gầm lên, bàn tay thô ráp trượt xuống cổ áo sơ mi của cô, giật phăng chiếc cúc áo trên cùng. "Tôi đã nói rồi, em là của tôi. Cả đời này em chỉ có thể nhìn một mình tôi thôi!"
Dưới ánh đèn phòng tắm mờ ảo và làn hơi nước bắt đầu bốc lên, sự ghen tuông của "trai hư" chính thức biến thành một cơn bão dục vọng không thể ngăn cản.