Tiếng nước từ vòi hoa sen xả xuống xối xả, tạo thành một màn sương mờ ảo trong phòng tắm rộng lớn lát đá cẩm thạch. Diệp Uyển bị ép sát vào tường, hơi lạnh của đá thấm vào lưng, nhưng phía trước lại là lồng ngực nóng rực như lửa đốt của Phó Kình Lôi.
Anh dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia thô bạo vặn vòi nước lạnh, hướng thẳng vào người cả hai.
"Ưm... Lạnh quá! Phó Kình Lôi, anh điên rồi!" Diệp Uyển run rẩy, nước làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng, khiến nó dính chặt lấy cơ thể, lộ ra những đường cong thanh xuân và cả chiếc nội y ren mỏng manh bên trong.
"Phải, tôi điên rồi. Điên vì em!" Phó Kình Lôi gầm lên, giọng nói khàn đặc hòa lẫn trong tiếng nước chảy. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi nước lạnh. "Thằng đó đã chạm vào đâu? Tay này? Hay là chỗ này?"
Anh cắn mạnh vào bả vai trần của cô, để lại một dấu răng đỏ thẫm. Diệp Uyển đau đớn oằn mình, nước mắt hòa lẫn với nước lạnh chảy dài trên mặt.
"Anh không có quyền... Chúng ta chỉ là quan hệ gia sư và học trò thôi!"
"Gia sư?" Phó Kình Lôi ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ rực như máu, chất chứa một sự phẫn nộ đến điên cuồng. "Em nghĩ sau tất cả những gì chúng ta đã làm, em vẫn còn có thể là một 'gia sư' đơn thuần sao? Em là người đàn bà của tôi, Diệp Uyển. Từng tế bào trên người em đều khắc tên Phó Kình Lôi này!"
Anh thô bạo hôn xuống. Nụ hôn mang theo vị lạnh lẽo của nước nhưng lại chứa đựng sự nóng bỏng của dục vọng. Anh càn quét môi lưỡi cô một cách tàn nhẫn, như thể muốn dùng sự hiện diện của mình để xóa sạch dấu vết của bất kỳ kẻ nào khác.
Diệp Uyển vùng vẫy, nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé sao thoát khỏi vòng vây của một gã chuyên tập gym và đua xe. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, cô đột ngột buông xuôi, đôi tay không còn kháng cự mà buông thõng, những tiếng nức nở nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng.
Cảm nhận được sự bất thường, Phó Kình Lôi dừng lại. Anh nhìn xuống cô gái trong lòng mình. Diệp Uyển lúc này trông thật tồi tệ; gương mặt cô trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh, và đôi mắt... đôi mắt ấy nhìn anh không phải bằng sự căm ghét, mà là một sự thất vọng sâu sắc.
"Đánh tôi đi... giết tôi luôn đi." Diệp Uyển thầm thì, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng. "Anh luôn miệng nói người khác làm tổn thương anh, nhưng anh nhìn xem... anh đang làm gì với tôi?"
Phó Kình Lôi khựng lại. Bàn tay đang siết chặt cổ tay cô run lên bần bật. Anh nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, và lần đầu tiên, anh không thấy bóng dáng của một kẻ săn mồi. Trong đôi mắt sâu thẳm của Phó Kình Lôi, Diệp Uyển nhìn thấy sự hoảng loạn, sự cô đơn và một nỗi sợ hãi bị bỏ rơi tột độ.
Ánh mắt ấy... nó không hề nói dối. Nó nói rằng anh yêu cô đến mức phát điên, nhưng lại không biết cách nào để giữ lấy cô ngoài việc dùng bạo lực và sự chiếm hữu.
"Uyển... tôi..." Anh lắp bắp, sự hung hăng biến mất, thay vào đó là sự hối hận muộn màng.
Anh vội vàng tắt vòi nước, kéo chiếc khăn tắm lớn bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Nhưng Diệp Uyển đã kiệt sức. Cơn sốt từ hôm qua cộng với những chấn động tâm lý liên tiếp khiến tầm nhìn của cô nhòe đi.
"Tôi ghét anh... Phó Kình Lôi..."
Đó là câu nói cuối cùng trước khi Diệp Uyển đổ gục hoàn toàn vào lòng anh.
"Diệp Uyển! Uyển Uyển!"
Phó Kình Lôi hốt hoảng bế thốc cô lên. Cơ thể cô nóng như một hòn than, hơi thở đứt quãng. Anh chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như lúc này, ngay cả khi đối mặt với những họng súng của đối thủ trên đường đua. Anh nhận ra mình đã quá tay, sự ghen tuông mù quáng đã khiến anh suýt chút nữa đánh mất thứ quý giá nhất đời mình.
Anh đặt cô lên giường, vội vàng thay bộ quần áo ướt cho cô bằng đôi tay run rẩy, không còn một chút ý đồ đen tối nào. Anh đắp chăn thật dày, rồi ngồi thụp xuống sàn nhà bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô áp lên mặt mình.
"Xin lỗi... tôi xin lỗi."
Đêm đó, đại thiếu gia nhà họ Phó, kẻ chưa bao giờ biết cúi đầu trước ai, đã thức trắng đêm để lau mồ hôi cho một cô gái, trong lòng tràn ngập sự tự trách. Anh nhận ra, nếu muốn có được trái tim của đóa hoa nhài này, anh không thể dùng lồng sắt, mà phải dùng chính linh hồn vụn vỡ của mình để đổi lấy.