MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 10

Gia Sư Ác Ma

Chương 10

960 từ · ~5 phút đọc

Diệp Uyển tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua lớp rèm mỏng tạo thành những vệt sáng vàng óng trên mặt đất. Đầu cô vẫn còn hơi choáng váng, nhưng cảm giác nóng rực của cơn sốt đêm qua đã biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm lạ kỳ.

Điều đầu tiên cô cảm nhận được là hơi ấm ở bàn tay phải.

Phó Kình Lôi đang ngồi bệt dưới sàn, đầu tựa vào mép giường cô mà ngủ thiếp đi. Trong tư thế không mấy thoải mái ấy, anh vẫn nắm chặt lấy tay cô như sợ rằng nếu nới lỏng dù chỉ một giây, cô sẽ biến mất. Dưới ánh sáng ban ngày, gương mặt anh bớt đi vẻ hung hăng, những đường nét sắc sảo trở nên mềm mại hơn, trông anh lúc này giống hệt cậu bé trong bức ảnh cũ ở xưởng xe – cô độc và cần được vỗ về.

Diệp Uyển khẽ cử động, và ngay lập tức, Phó Kình Lôi bừng tỉnh. Ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng, việc đầu tiên anh làm là áp tay lên trán cô.

"Đỡ hơn chưa?" Giọng anh khàn đặc vì thức trắng đêm.

Diệp Uyển gật đầu nhẹ, cô nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh và cả bộ quần áo xộc xệch chưa thay. "Sao anh không về phòng ngủ?"

"Tôi không yên tâm." Anh thu tay về, vẻ mặt lại trở nên hơi ngượng nghịu và khô khan như cũ. "Em... em đói không? Tôi có bảo nhà bếp nấu cháo. Đợi chút."

Anh đứng dậy, nhưng vì ngồi quá lâu nên đôi chân dài bị tê, anh loạng choạng suýt ngã. Diệp Uyển vô thức đưa tay ra đỡ, bàn tay nhỏ bé chạm vào cánh tay đầy cơ bắp của anh. Một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều khựng lại.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Phó Kình Lôi không đi lấy cháo nữa, anh xoay người lại, ngồi xuống mép giường, đối diện trực tiếp với cô.

"Chuyện tối qua... tôi xin lỗi."

Câu nói ấy thốt ra từ miệng đại thiếu gia họ Phó khó khăn như thể anh đang phải nhai một nắm mảnh chai. Diệp Uyển nhìn anh, thấy sự chân thành hiếm hoi trong đôi mắt sâu thẳm ấy.

"Tôi không muốn làm đau em." Anh tiếp tục, giọng thấp xuống, tràn đầy sự tự trách. "Nhưng nhìn thấy em cười với thằng khác, nhìn thấy thằng đó tặng đồ cho em... tôi không chịu nổi. Cảm giác như có ai đó muốn cướp đi oxy của mình vậy."

"Phó Kình Lôi, tôi không phải đồ vật của anh." Diệp Uyển thì thầm, nhưng giọng nói đã dịu đi nhiều.

"Tôi biết." Anh nhích lại gần hơn, khoảng cách thu hẹp đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát xen lẫn mùi cơ thể nam tính đặc trưng. "Nhưng tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa. Từ khi em xuất hiện, cái thế giới rác rưởi của tôi bỗng dưng... có mùi hoa nhài."

Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai cô. Ngón tay anh thô ráp, lướt qua làn da nhạy cảm khiến Diệp Uyển rùng mình. Lần này, cô không lùi bước. Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, tìm thấy trong đó sự khao khát, sự cô đơn và một tình yêu vụng về đang nảy nở.

Phó Kình Lôi cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi cô. Anh dừng lại một nhịp, như thể đang chờ đợi một sự cho phép ngầm. Diệp Uyển nhắm mắt lại, một hành động thay cho lời đồng ý.

Và rồi, môi họ chạm nhau.

Đây không phải là nụ hôn trừng phạt trong phòng tắm, cũng không phải nụ hôn mê sảng khi anh bị thương. Đây là một nụ hôn thực sự. Nó khởi đầu nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi chạm mặt hồ, rồi dần dần trở nên sâu đậm, nồng nàn.

Diệp Uyển cảm nhận được vị bạc hà mát lạnh từ môi anh, một vị đắng nhẹ nhưng lại gây nghiện đến lạ lùng. Anh hôn cô như thể cô là báu vật quý giá nhất mà anh từng chạm vào, trân trọng và đầy đam mê. Cánh tay anh vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình, để cô cảm nhận được nhịp tim đang đập loạn xạ của anh.

"Ưm..." Diệp Uyển khẽ thốt lên khi lưỡi anh nhẹ nhàng xâm nhập, mang theo sự chiếm giữ đầy dịu dàng.

Nụ hôn này mang vị của sự nguy hiểm, vì cô biết mình đang yêu một kẻ mà cả thế giới gọi là "ác quỷ". Nhưng đồng thời, nó cũng mang vị của sự cứu rỗi.

Khi họ tách nhau ra, cả hai đều thở dốc. Phó Kình Lôi tựa trán mình vào trán cô, ánh mắt anh sáng lên một tia sáng mà cô chưa từng thấy bao giờ.

"Diệp Uyển, em xong đời với tôi rồi." Anh thì thầm, giọng nói đầy tính chiếm hữu nhưng lại ngọt ngào vô cùng. "Bây giờ em có muốn chạy cũng không kịp nữa đâu."

Diệp Uyển mỉm cười, một nụ cười thật tâm đầu tiên kể từ khi bước chân vào ngôi biệt thự này. Cô biết, bản hợp đồng "Gia sư" này đã chính thức biến thành một bản hợp đồng "Trọn đời".

Nhưng họ không biết rằng, phía sau cánh cửa phòng, quản gia đang đứng đó với gương mặt lo ngại. Điện thoại của ông hiện lên một tin nhắn từ chủ tịch Phó: "Tuần sau tôi về nước, chuẩn bị làm thủ tục cho Kình Lôi đi du học."