Cơn mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một nặng hạt, tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời đêm của thành phố S. Trong thư viện nhà họ Phó, không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi tất cả.
Diệp Uyển ngồi thẫn thờ nhìn tờ thông báo nhập học tại Anh quốc đặt trên bàn. Chủ tịch Phó đã ra lệnh: Tuần sau, Phó Kình Lôi phải rời đi. Không có thương lượng, không có ngoại lệ.
"Anh... anh thật sự phải đi sao?" Giọng Diệp Uyển run rẩy, cô không dám ngước mắt nhìn người đàn ông đang đứng trong bóng tối phía ban công.
Phó Kình Lôi không trả lời ngay. Anh chậm rãi bước vào, ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên nửa khuôn mặt góc cạnh, che giấu đi đôi mắt đang vằn lên những tia máu vì giận dữ và bất lực. Anh đi đến trước mặt cô, thô bạo giật lấy tờ thông báo, vò nát nó rồi ném vào sọt rác.
"Ông ta muốn tống khứ tôi đi để dễ bề thao túng cái tập đoàn thối nát đó." Anh cười khẩy, nhưng nụ cười ấy còn đau đớn hơn cả tiếng khóc. "Nhưng ông ta quên mất một điều... tôi không còn là con rối của ông ta nữa."
Anh đột ngột cúi xuống, chống hai tay lên bàn học, giam Diệp Uyển vào giữa vòng vây của mình.
"Diệp Uyển, nhìn tôi này."
Cô run rẩy ngước lên. Trong đôi mắt sâu thẳm của Phó Kình Lôi lúc này không còn sự ngạo mạn thường ngày, chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy – nỗi sợ mất đi ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của mình.
"Em có muốn tôi đi không?" Anh hỏi, giọng khàn đặc, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô.
"Tôi..." Nước mắt Diệp Uyển trào ra. Cô lắc đầu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Nỗi đau đớn và khao khát bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ. Phó Kình Lôi không đợi thêm một giây nào nữa, anh thô bạo kéo cô đứng dậy, áp sát cô vào kệ sách lạnh lẽo. Những cuốn sách phía sau rơi rụng xuống sàn, nhưng chẳng ai quan tâm.
Anh hôn cô. Một nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt, vị đắng của sự tuyệt vọng và sự nóng bỏng của một tình yêu điên cuồng. Lần này, Diệp Uyển không hề kháng cự. Cô vòng tay qua cổ anh, đáp trả bằng tất cả sự chân thành và sợ hãi của một "gái ngoan" lần đầu biết yêu.
"Đừng đi... xin anh..." Cô thì thầm giữa những nụ hôn đứt quãng.
Câu nói ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng. Phó Kình Lôi gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bàn tay thô ráp trượt xuống, tháo phăng chiếc nơ áo sơ mi của cô, rồi bắt đầu mở từng chiếc cúc áo một cách vội vã.
"Đêm nay, em là của tôi. Không có gia sư, không có học trò, chỉ có tôi và em."
Anh bế thốc cô lên bàn học, gạt phăng đống giấy bút sang một bên. Dưới ánh đèn mờ ảo, làn da trắng sứ của Diệp Uyển hiện ra, đẹp đẽ và mong manh như một đóa hoa nhài dưới cơn bão. Phó Kình Lôi cúi xuống, hôn dọc từ cổ xuống xương quai xanh, để lại những dấu vết đỏ thẫm – sự đánh dấu chủ quyền tàn nhẫn và đầy đam mê.
"Ưm... Kình Lôi..." Diệp Uyển cong người, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ cơ thể anh.
Mọi rào cản về đạo đức, quy tắc và nỗi sợ hãi đều bị tiếng mưa ngoài kia vùi lấp. Trong không gian chỉ có tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ, Phó Kình Lôi trút bỏ lớp áo choàng, để lộ cơ thể săn chắc với những vết sẹo kiêu hãnh. Anh áp sát vào cô, sự cứng rắn của anh chạm vào sự mềm mại của cô, tạo nên một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
Đêm nay, trong thư viện ngập mùi sách cũ và mùi thuốc lá bạc hà, "trai hư" đã thực sự hái đi đóa hoa nhài thanh thuần nhất. Không có sự dịu dàng giả tạo, chỉ có sự nồng nhiệt đến cháy bỏng của hai linh hồn đang cố bấu víu lấy nhau trước khi bão tố ập đến.
Khi cơn mưa ngoài kia dần ngớt, trên chiếc bàn gỗ lớn, Diệp Uyển nằm gọn trong vòng tay của Phó Kình Lôi. Anh hôn lên trán cô, bàn tay vẫn còn run rẩy vì dư vị của cuộc hoan lạc.
"Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không để họ đưa em đi." Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói đầy sự kiên định. "Em đã thuộc về tôi, mãi mãi là như vậy."
Diệp Uyển vùi mặt vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông này. Cô biết, sau đêm nay, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Vì cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, dù bến đỗ ấy có mang tên "nguy hiểm".