Ánh sáng tờ mờ của buổi sớm mai len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa thư viện, rọi lên đống đổ nát của những cuốn sách bị rơi vãi. Diệp Uyển tỉnh dậy trong vòng tay rắn chắc của Phó Kình Lôi, cơ thể cô vẫn còn dư vị của những cơn đau nhẹ và sự tê dại. Chiếc áo sơ mi trắng của anh đang khoác tạm trên người cô, rộng thùng thình, che đi những dấu vết ái ân đỏ rực trên làn da tuyết trắng.
Phó Kình Lôi vẫn chưa ngủ, anh nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve sống lưng mịn màng của cô.
"Đau không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy vẻ cưng chiều.
Diệp Uyển không trả lời, cô chỉ vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn. Cô biết, kể từ đêm qua, cô đã không còn đường lùi. Cô đã trao đi tất cả cho "con quỷ" này, và kỳ lạ thay, cô không hề hối hận.
Rầm!
Cánh cửa thư viện đột ngột bị đẩy mạnh ra, đập sầm vào tường. Một bóng người cao lớn, uy nghiêm với mái tóc hoa tiêu và bộ vest chỉnh chu bước vào.
Chủ tịch Phó Vạn Niên.
Không gian bỗng chốc rơi vào hầm băng. Diệp Uyển hốt hoảng kéo chặt vạt áo sơ mi, gương mặt tái nhợt vì hổ thẹn. Phó Kình Lôi nhanh như cắt đứng dậy, anh không thèm mặc áo, chỉ quấn vội chiếc khăn tắm, chắn ngang tầm mắt của cha mình để bảo vệ Diệp Uyển phía sau.
"Ông về sớm hơn tôi tưởng đấy." Phó Kình Lôi nhếch môi, ánh mắt đầy sự khiêu khích.
"Mày..." Phó Vạn Niên run lên vì giận dữ. Ông nhìn đống quần áo dưới sàn, nhìn người con gái đang run rẩy sau lưng con trai mình. "Tao thuê gia sư về để dạy mày học, chứ không phải để mày biến nhà họ Phó thành cái ổ trụy lạc này!"
"Ông đừng có dùng cái giọng đạo đức giả đó để nói về cô ấy!" Phó Kình Lôi gầm lên, bước tới một bước, đối diện trực tiếp với người cha quyền lực. "Cô ấy là người phụ nữ của tôi. Đêm qua tôi đã lấy đi lần đầu tiên của cô ấy, và tôi sẽ chịu trách nhiệm."
"Trách nhiệm?" Phó Vạn Niên cười khẩy, một điệu cười khinh bỉ. "Mày lấy cái gì ra để trách nhiệm? Cái thân xác chỉ biết ăn chơi đua xe này, hay là cái thẻ đen mà mỗi tháng tao nạp tiền vào? Không có tao, mày chẳng là cái gì cả."
Ông quay sang nhìn Diệp Uyển bằng ánh mắt sắc như dao cạo: "Cô Diệp, tôi tưởng cô là gái ngoan, là đóa hoa ưu tú. Hóa ra cũng chỉ là loại đàn bà dùng thể xác để trèo cao. Bao nhiêu? Cô muốn bao nhiêu để biến mất khỏi đời con trai tôi?"
"Cháu không cần tiền..." Diệp Uyển nghẹn ngào, nước mắt trào ra.
"Câm miệng!" Phó Kình Lôi quay lại quát cha mình, rồi anh nhìn thẳng vào mắt ông lão. "Ông muốn tôi đi du học đúng không? Được thôi. Nhưng với điều kiện là cô ấy phải đi cùng tôi. Nếu không, ông đừng hòng thấy mặt tôi một lần nào nữa."
"Mày dám đe dọa tao sao?" Phó Vạn Niên lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ phía sau. "Lôi cô ta ra ngoài. Đưa đến nơi nào xa nhất, đừng để tôi thấy mặt cô ta ở thành phố S này nữa."
"Thử chạm vào cô ấy xem!"
Phó Kình Lôi vớ lấy mảnh vỡ của lọ hoa trên bàn, kề sát vào cổ mình. Ánh mắt anh lúc này điên cuồng và kiên quyết đến mức khiến đám vệ sĩ phải khựng lại.
"Kình Lôi! Đừng mà!" Diệp Uyển hét lên.
"Cha, ông nghe cho kỹ đây." Máu bắt đầu rỉ ra từ cổ Phó Kình Lôi, chảy xuống lồng ngực săn chắc. "Từ giây phút này, tôi từ bỏ quyền thừa kế. Tôi không cần cái họ Phó này, cũng không cần tiền của ông. Tôi chỉ cần cô ấy. Nếu ông còn ép cô ấy, tôi sẽ chết ngay tại đây cho ông xem."
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Phó Vạn Niên nhìn đứa con trai độc nhất của mình, nhìn vết thương trên cổ nó, ông biết nó không hề nói đùa. Sự ngông cuồng của Phó Kình Lôi là do chính ông tạo ra, và bây giờ nó đang dùng chính sự ngông cuồng đó để chống lại ông.
"Được... tốt lắm." Phó Vạn Niên nghiến răng. "Mày muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân? Tao thành toàn cho mày. Bước ra khỏi cái nhà này, mày sẽ không có lấy một xu dính túi. Tao muốn xem, cái gọi là tình yêu của mày sẽ kéo dài được bao lâu trước cái đói và cái nghèo."
"Đi thì đi."
Phó Kình Lôi không chút do dự, anh quay lại bế thốc Diệp Uyển lên, mặc kệ vết thương trên cổ. Anh không cần thu dọn gì cả, chỉ lấy chìa khóa chiếc motor cũ – thứ duy nhất anh tự bỏ tiền túi ra mua.
Trước ánh mắt sững sờ của cha mình và đám người làm, Phó Kình Lôi đưa Diệp Uyển rời khỏi biệt thự xa hoa. Cánh cổng sắt đóng sầm lại sau lưng họ.
Ngoài trời, cơn mưa đêm qua vẫn còn rỉ rả. Phó Kình Lôi đặt Diệp Uyển lên xe, rồi anh ôm chặt lấy cô từ phía sau.
"Đừng sợ, có tôi ở đây." Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc nhưng đầy ấm áp. "Hôm nay chúng ta mất đi tất cả, nhưng chúng ta có nhau. Em có hối hận không?"
Diệp Uyển xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, nụ cười trong nước mắt đẹp như đóa hoa nhài nở rộ sau bão. "Chỉ cần là anh, em không hối hận."
Chiếc Ducati gầm vang, lao vút vào màn sương mù của thành phố. Một chương mới trong cuộc đời của "trai hư" và "gái ngoan" bắt đầu – không còn nhung lụa, chỉ có những ngày tháng gian khó nhưng đầy lửa tình phía trước.