Chiếc Ducati dừng lại trước một con hẻm sâu hun hút tại khu lao động nghèo phía Nam thành phố. Tiếng động cơ gầm rú lạc lõng giữa những dãy nhà trọ lụp xụp, tường vôi bong tróc và mùi ẩm mốc của mưa đọng.
Phó Kình Lôi thuê một căn gác mái chỉ rộng chưa đầy 15 mét vuông. Căn phòng trống huếch, chỉ có một chiếc nệm cũ đặt dưới sàn và một chiếc quạt điện đã rỉ sét. Đây là lần đầu tiên trong đời đại thiếu gia họ Phó phải bước chân vào một nơi "tồi tàn" đến thế, nhưng anh không hề phàn nàn. Anh chỉ lo cho người con gái đang đứng run rẩy bên cạnh mình.
"Em có hối hận không? Nếu bây giờ em quay lại xin lỗi ông già, ông ấy vẫn sẽ đón em về." Kình Lôi nhìn cô, đôi mắt anh thâm trầm dưới ánh đèn tuýp mờ ảo.
Diệp Uyển không nói gì, cô chậm rãi tiến lại gần, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, tựa đầu vào lồng ngực đang đập liên hồi ấy. "Có anh ở đâu, nơi đó là nhà của em."
Câu nói của cô như một liều thuốc nổ đánh sập mọi sự kiềm chế cuối cùng của anh. Phó Kình Lôi siết chặt lấy cô, nhấc bổng cô lên rồi đặt xuống chiếc nệm cũ. Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng, tiếng hơi thở của cả hai trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
"Uyển... ở đây không có điều hòa, không có giường nệm êm ái." Anh thầm thì, bàn tay thô ráp luồn vào tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào ánh mắt đang rực cháy dục vọng của mình. "Chỉ có một thằng rác rưởi không còn gì ngoài hai bàn tay trắng này. Em có sợ không?"
"Em không sợ rác rưởi... em chỉ sợ anh không cần em thôi."
Phó Kình Lôi gầm nhẹ một tiếng, anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến đôi môi sưng mọng của cô. Nụ hôn này không còn sự ngạo mạn của kẻ bề trên, mà là sự khát khao của một kẻ chết đuối tìm thấy phao cứu sinh. Anh thô bạo trút bỏ lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, để lộ bờ vai trần run rẩy dưới ánh đèn mờ.
Trong căn gác nhỏ, sức nóng từ hai cơ thể tỏa ra khiến không khí trở nên đặc quánh. Phó Kình Lôi chiếm lấy cô một cách mãnh liệt, như thể muốn dùng sự va chạm thể xác để xua đi nỗi lo sợ về tương lai bất định. Bàn tay anh di chuyển khắp cơ thể cô, để lại những dấu ấn đỏ rực trên làn da trắng sứ.
"Ưm... Kình Lôi... chậm lại một chút..." Diệp Uyển nấc nghẹn, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào tấm lưng trần đầy sẹo của anh.
"Không chậm được... Tôi muốn em biết, dù tôi có là ai, dù tôi có ở đâu, em vẫn là của tôi. Chỉ duy nhất là của tôi!"
Sự chiếm hữu của anh lúc này mang theo chút điên cuồng. Anh muốn khảm sâu hình bóng cô vào tâm khảm, muốn tiếng rên rỉ của cô lấp đầy căn phòng nhỏ bé này. Mỗi lần va chạm là một lời thề ngầm: Anh sẽ không để bất cứ ai cướp cô đi, dù cho cái giá phải trả là cả mạng sống.
Khi cơn sóng tình qua đi, Phó Kình Lôi nằm nghiêng, kéo Diệp Uyển vào lòng, đắp chung chiếc chăn mỏng. Anh nhìn trần nhà đầy vết ố, rồi nhìn đóa hoa nhài đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mình, lòng dâng lên một cảm giác bảo bọc chưa từng có.
"Sáng mai, tôi sẽ đi tìm việc." Anh thì thầm vào lọn tóc của cô. "Tôi sẽ nuôi em. Tôi không để em phải chịu khổ lâu đâu."
Ngoài kia, tiếng mưa vẫn rỉ rả trên mái tôn, tiếng còi xe xa xăm và tiếng cự cãi của những nhà hàng xóm nghèo khổ. Nhưng bên trong căn gác nhỏ này, có hai trái tim đang đập cùng một nhịp. Phó Kình Lôi biết, cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là cuộc chiến với cha mình, mà là cuộc chiến với thực tại để bảo vệ người phụ nữ anh yêu.