Sáu giờ sáng tại khu lao động nghèo, tiếng còi xe rác và tiếng rao hàng rong xé toạc không gian tĩnh mịch. Phó Kình Lôi tỉnh dậy, khớp xương toàn thân đau nhức vì phải ngủ trên chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn đá lạnh. Anh nhìn sang bên cạnh, Diệp Uyển vẫn đang say giấc, hàng mi dài khẽ rung động, trên cổ vẫn còn vương những vết hằn đỏ thẫm mà anh đã "đóng dấu" đêm qua.
Anh khẽ hôn lên trán cô, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Đại thiếu gia nhà họ Phó, người từng tiêu tiền như nước, nay phải mặc chiếc áo thun phong trần, tìm đến bến tàu để xin làm bốc vác.
Suốt mười tiếng đồng hồ, Phó Kình Lôi gồng mình dưới cái nắng gắt và những bao hàng nặng trĩu trên vai. Da thịt anh vốn quen với nhung lụa nay bị xước xát, mồ hôi chảy ròng ròng làm xót những vết thương chưa lành hẳn. Mỗi khi định bỏ cuộc, hình ảnh Diệp Uyển chờ đợi ở căn gác nhỏ lại hiện ra, khiến anh nghiến răng tiếp tục.
Chiều muộn, Phó Kình Lôi cầm những đồng tiền công đầu tiên trong đời, vội vàng mua một hộp cơm nóng và một nhành hoa nhài nhỏ ở ven đường. Anh chỉ muốn chạy thật nhanh về với "vợ nhỏ" của mình.
Nhưng ngay khi bước vào con hẻm, bước chân anh khựng lại.
Trước cửa căn gác mái, gã đàn ông tên Sáu Lửa – một tên lưu manh có tiếng trong khu trọ, đang đứng chặn đường Diệp Uyển. Hắn vừa nhai kẹo cao su vừa nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài của cô dưới lớp váy ngủ mỏng mảnh.
"Này em gái, thằng bồ em đi bốc vác đến tối mịt mới về. Một mình ở phòng buồn lắm, hay qua phòng anh chơi, anh cho xem cái này hay lắm?" Gã vừa nói vừa đưa bàn tay cáu bẩn định vuốt má Diệp Uyển.
"Anh tránh ra! Tôi sẽ gọi người đấy!" Diệp Uyển sợ hãi lùi lại, lưng cô đã chạm sát cánh cửa gỗ mục nát.
"Gọi đi? Cả cái khu này ai chả biết Sáu Lửa này..."
Bốp!
Một cú đấm thép giáng thẳng vào hàm gã Sáu Lửa khiến gã ngã văng ra sàn hành lang. Phó Kình Lôi xuất hiện như một bóng ma, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Anh lao tới, túm lấy cổ áo gã, nhấc bổng lên như nhấc một con gà.
"Mày vừa dùng tay nào định chạm vào cô ấy?" Giọng Phó Kình Lôi trầm đục, mang theo sát khí khiến những người hàng xóm đang định ra xem cũng phải rùng mình đóng cửa lại.
"Kình Lôi! Đừng mà, anh ấy sẽ chết mất!" Diệp Uyển hốt hoảng lao đến ôm chặt lấy cánh tay đang nổi gân xanh của anh.
Phó Kình Lôi ném gã Sáu Lửa xuống sàn như ném một bao rác rưởi. Anh giẫm mạnh lên bàn tay của gã, nghiền nát dưới đế giày motor. "Nghe cho kỹ. Cô ấy là người phụ nữ duy nhất của Phó Kình Lôi này. Nếu tao còn thấy mày nhìn cô ấy thêm một lần nữa, tao sẽ móc mắt mày ra. Cút!"
Gã lưu manh sợ hãi lết đi, không dám nhìn lại.
Phó Kình Lôi xoay người lại, nhìn Diệp Uyển. Sự giận dữ trong mắt anh vẫn chưa tan biến, nó chuyển hóa thành một loại dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Anh túm lấy eo cô, nhấc bổng cô vào trong phòng rồi đá sầm cửa lại, khóa trái.
"Em ra ngoài làm gì?" Anh gầm lên, ép cô vào cánh cửa. "Tôi đã bảo em ở yên trong phòng cơ mà!"
"Em... em chỉ định đi lấy nước." Diệp Uyển run rẩy, cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi, mùi nắng và cả mùi máu nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể anh.
Nhìn thấy sự sợ hãi của cô, lòng Phó Kình Lôi thắt lại, nhưng sự ghen tuông lại chiếm lấy đại não. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn vào đôi mắt đang rực cháy của mình. "Em biết bọn đàn ông ở đây nhìn em thế nào không? Chúng nó muốn lột sạch em ra, muốn chạm vào những chỗ mà chỉ tôi mới được chạm!"
Nói rồi, anh thô bạo hôn xuống. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cả sự sợ hãi bị mất mát. Anh cởi bỏ chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, để lộ cơ thể săn chắc nhưng đầy những vết bầm tím mới do bốc vác.
"Kình Lôi... anh bị thương sao?" Diệp Uyển xót xa, định đưa tay chạm vào những vết bầm trên vai anh.
"Đừng quan tâm đến nó. Quan tâm đến tôi đây này!"
Anh bế cô lên chiếc nệm cũ. Trong căn phòng tối chỉ có ánh trăng leo lét, Phó Kình Lôi chiếm hữu cô một cách dồn dập và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh muốn dùng sức mạnh thể xác để khẳng định rằng, dù anh có nghèo khổ, dù anh có phải làm những công việc thấp kém nhất, anh vẫn là người đàn ông duy nhất có quyền làm chủ cơ thể và linh hồn của cô.
"Nói đi... em là của ai?" Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở hổn hển.
"Em là của anh... chỉ của mình Phó Kình Lôi..." Diệp Uyển nức nở, vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của anh.
Đêm đó, trong căn gác mái nghèo nàn, sự mặn nồng và cay đắng hòa quyện vào nhau. Phó Kình Lôi nhận ra, anh có thể từ bỏ vương quốc của cha mình, nhưng anh tuyệt đối không thể sống thiếu đóa hoa nhài này. Sự chiếm hữu của "trai hư" giờ đây đã biến thành một loại bản năng sinh tồn – anh sống để bảo vệ cô, và cô là lý do duy nhất để anh không gục ngã trước thực tại.