MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Ác MaChương 15

Gia Sư Ác Ma

Chương 15

1,093 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa chiều của thành phố S xối xả trút xuống mái tôn căn gác trọ, tạo nên những âm thanh chát chúa. Diệp Uyển ngồi bên chiếc bàn gỗ mục, cố gắng tập trung vào cuốn giáo trình đại học dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Cô vừa mới nấu xong bát mì tôm thêm quả trứng – bữa tối giản dị chờ Phó Kình Lôi đi bốc vác về.

Cộc, cộc, cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên. Diệp Uyển tưởng là anh về sớm, cô hào hứng chạy ra mở cửa: "Kình Lôi, anh về..."

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Đứng trước mặt cô không phải là người đàn ông phong trần, đầy mùi mồ hôi của cô, mà là Hứa Gia Minh. Anh ta mặc bộ vest lịch thiệp, tay cầm chiếc ô đen sang trọng, hoàn toàn lạc quẻ với không gian ẩm thấp, tối tăm của khu ổ chuột này.

"Uyển Uyển... sao cậu lại để mình ra nông nỗi này?"

Gia Minh bàng hoàng nhìn căn phòng chật hẹp, nhìn chiếc váy cũ đã bạc màu trên người Diệp Uyển. Anh ta bước vào phòng mà không đợi sự đồng ý, đôi giày da bóng loáng dẫm lên nền gạch đầy vết ố.

"Gia Minh, sao cậu lại biết chỗ này?" Diệp Uyển lùi lại, cảm thấy một sự tự ái dâng cao.

"Tớ đã đi tìm cậu khắp nơi. Uyển Uyển, cậu là sinh viên ưu tú, tương lai của cậu là ở giảng đường, ở những công ty lớn, không phải ở cái xó xỉnh bẩn thỉu này để hầu hạ một thằng lưu manh!" Gia Minh xúc động nắm lấy vai cô, tay kia rút ra một xấp tiền đặt lên bàn. "Đây là tiền tớ dành dụm được, và tớ đã tìm cho cậu một căn hộ chung cư gần trường. Đi với tớ, rời khỏi thằng đó đi!"

"Cậu im đi!" Diệp Uyển gạt tay anh ta ra, đôi mắt rưng rưng. "Kình Lôi không phải lưu manh. Anh ấy vì tớ mà từ bỏ tất cả. Tớ tự nguyện ở đây."

"Tự nguyện? Cậu nhìn xem cậu đang ăn cái gì? Cậu đang mặc cái gì?" Gia Minh gào lên. "Hắn ta đang kéo cậu xuống bùn đen đấy! Hắn không có tương lai, hắn chỉ biết dùng nắm đấm..."

Rầm!

Cánh cửa gỗ vốn đã yếu ớt bị một cú đá mạnh bạo văng ra, đập vào tường. Phó Kình Lôi đứng đó, người ướt sũng nước mưa, chiếc áo thun đen dính chặt vào cơ thể săn chắc, đôi bàn tay vẫn còn dính đầy dầu mỡ và bụi bặm từ bến tàu.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bàn tay Gia Minh đang chạm vào vai Diệp Uyển, rồi lướt qua xấp tiền trên bàn. Một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm căn phòng.

"Hóa ra... là kẻ ban phát lòng nhân từ à?" Phó Kình Lôi cười khẩy, giọng nói trầm đục chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng.

"Kình Lôi, không phải như anh nghĩ đâu..." Diệp Uyển hoảng hốt chạy lại phía anh, định giải thích.

Nhưng Phó Kình Lôi đã nhanh hơn. Anh bước tới, túm lấy cổ áo Gia Minh, nhấc bổng gã lớp trưởng đạo mạo lên khỏi mặt đất. Sự chênh lệch về hình thể và khí chất giữa một "con thú hoang" vừa đi săn về và một "con chim trong lồng" lộ rõ hơn bao giờ hết.

"Mày nghĩ dùng mấy đồng tiền thối này là có thể mang cô ấy đi sao?" Phó Kình Lôi gầm lên, đôi mắt đỏ rực như muốn nuốt chửng đối phương.

"Cậu chỉ biết dùng bạo lực thôi sao, Phó Kình Lôi?" Gia Minh run rẩy nhưng vẫn cố chấp. "Cậu nhìn lại mình đi, cậu nuôi nổi cô ấy không? Cậu chỉ đang làm khổ cô ấy thôi!"

Câu nói này như một nhát dao đâm trúng tử huyệt của Phó Kình Lôi. Anh khựng lại, đôi bàn tay đang siết cổ áo Gia Minh run lên bần bật. Sự thật cay đắng về thực tại khiến lòng tự trọng của anh vụn vỡ.

Anh buông Gia Minh ra, rồi bất ngờ vơ lấy xấp tiền trên bàn, ném thẳng vào mặt gã.

"Cầm lấy tiền của mày và biến khỏi đây trước khi tao giết mày!"

Gia Minh sợ hãi lùi lại, nhặt tiền rồi chạy biến vào màn mưa. Trong căn gác nhỏ chỉ còn lại hai người và tiếng thở dốc nặng nề của Phó Kình Lôi.

Diệp Uyển tiến lại gần, định ôm lấy anh: "Kình Lôi, em không cần tiền của cậu ta, em chỉ cần..."

"Đừng chạm vào tôi!"

Phó Kình Lôi quát lớn, anh nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai sần và dầu mỡ của mình, rồi nhìn sang gương mặt thanh thuần của Diệp Uyển. Sự ghen tuông điên cuồng hòa trộn với nỗi mặc cảm nghèo khó khiến anh mất kiểm soát.

Anh lao đến, đẩy cô ngã xuống chiếc nệm cũ. Sự chiếm hữu lúc này không còn là ân ái, mà là một cuộc khẳng định quyền sở hữu đầy đau đớn.

"Mày có thấy nó không? Nó lịch lãm, nó có tiền, nó có tương lai!" Anh gầm lên giữa những nụ hôn thô bạo trên cổ cô. "Còn tôi? Tôi chỉ có đôi bàn tay bẩn thỉu này thôi! Có phải em cũng đang hối hận vì đã theo tôi không?"

"Không... Kình Lôi... em không hối hận... ah..."

Diệp Uyển nức nở, cô không đẩy anh ra, mà vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, để mặc anh cắn xé làn da mình. Cô biết anh đang đau, một nỗi đau của một con sư tử bị thương đang cố giữ lấy lãnh thổ cuối cùng của mình.

Đêm đó, trong không gian chật hẹp, Phó Kình Lôi đã chiếm hữu cô một cách tàn nhẫn và mãnh liệt nhất từ trước đến nay. Anh muốn cô khắc cốt ghi tâm mùi vị của anh, sự đau đớn mà anh ban cho, để cô không bao giờ có thể nghĩ đến người đàn ông nào khác.

Nhưng sau cơn bão dục vọng, khi Diệp Uyển đã mệt nhoài ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, Phó Kình Lôi lại lẳng lặng ngồi dậy. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang rơi, đôi mắt đầy vẻ mông lung.

Lần đầu tiên, "trai hư" biết sợ hãi. Anh không sợ nghèo, không sợ khổ, anh chỉ sợ rằng sự chiếm hữu của mình sẽ thực sự biến thành xiềng xích làm héo mòn đóa hoa nhài mà anh yêu nhất.