Chiếc xe máy Dream đời đầu – mà tôi thường gọi thân thương là “Cỗ máy hủy diệt túi tiền” – vừa thực hiện một cú khạc nhổ cuối cùng trước khi lịm hẳn ngay giữa ngã tư. Tiếng còi xe phía sau vang lên inh ỏi như muốn xé toạc màng nhĩ. Tôi mím môi, dùng hết sức bình sinh đẩy cái khối sắt rỉ sét này vào lề đường, mồ hôi vã ra như tắm, làm nhòe cả gọng kính cận.
“Mày không thể đình công lúc này được, bạn ơi!” – Tôi thều thào, gạt chân chống rồi nhìn đồng hồ. Chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ phỏng vấn.
Tôi là Nguyễn Lê Thảo Chi, sinh viên năm ba ngành Kinh tế đối ngoại. Nếu ai đó hỏi tôi định nghĩa về hạnh phúc, tôi sẽ trả lời là “Số dư tài khoản có nhiều hơn sáu chữ số”. Cuộc đời tôi hiện tại là một chuỗi những phép tính xác suất: xác suất để hôm nay không bị thủng lốp xe, xác suất để bà chủ trọ quên đòi tiền nhà thêm một ngày, và xác suất để tôi trúng được cái job gia sư lương cao ngất ngưởng đang đợi phía trước.
Sáng nay, tôi đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội để lôi từ trong đáy hòm ra bộ sơ mi trắng phẳng phiu nhất. Đây là bộ đồ “phong thủy” giúp tôi đi thực tập, đi thi và giờ là đi chinh phục một gia đình siêu giàu. Tôi lôi từ trong túi xách ra một chiếc gương nhỏ, chỉnh lại mái tóc đuôi ngựa, rồi tự tát nhẹ vào má mình một cái:
“Thảo Chi, bình tĩnh. Nhớ lấy mục tiêu: Xe máy điện! Không còn phải dắt bộ!”
Sau khi gửi lại “Cỗ máy hủy diệt” cho một ông chú sửa xe ven đường với lời hứa sẽ quay lại trả tiền sau (vì hiện tại trong túi tôi chỉ còn đúng 20 nghìn đồng), tôi bắt xe ôm công nghệ để kịp giờ. Khi chiếc xe dừng trước cổng khu biệt thự Phú Mỹ Hưng, tôi suýt chút nữa đã quên cả xuống xe.
Cái cổng sắt kia to đến mức tôi có cảm giác nó có thể nuốt chửng cả cái phòng trọ mười mét vuông của mình. Bác bảo vệ nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, từ đôi giày vải hơi sờn cạnh đến cái ba lô cũ kỹ. Tôi nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất, trưng ra thẻ sinh viên FTU – tấm bùa hộ mệnh của mình.
“Cháu đến phỏng vấn gia sư cho thiếu gia Gia Bảo ạ.”
Cánh cổng mở ra. Tôi đi bộ vào trong, đi qua một cái gara mà tôi thề là tổng giá trị đống xe trong đó có thể giải quyết được nợ công của một quốc gia nhỏ. Những chiếc xe bóng loáng, mùi da mới và mùi tiền thoang thoảng trong không khí khiến một kẻ thực dụng như tôi thấy hơi… chóng mặt.
Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc sang trọng nhưng nét mặt vô cùng mệt mỏi đón tôi ở sảnh chính. Đó là mẹ của Gia Bảo. Bà không nói nhiều, chỉ đưa tôi lên tầng hai, dừng trước một cánh cửa gỗ sồi đen lánh.
“Gia sư thứ mười hai trong tháng này rồi đấy cháu. Thằng bé hơi… cá tính một chút. Nếu cháu trụ lại được quá một tuần, cô sẽ thưởng thêm.”
Thưởng thêm? Hai chữ đó vang lên trong đầu tôi như tiếng nhạc chuông thiên đường. Tôi gật đầu lia lịa, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng hơn cả cái nhà của bố mẹ tôi ở quê cộng lại. Nhưng điều đập vào mắt tôi không phải là giường ngủ hay bàn học, mà là một hệ thống máy tính với ba màn hình cong, đèn LED RGB lập lòe như vũ trường. Giữa đống dây nhợ và ánh sáng xanh đó, một cậu trai đang đeo tai nghe, tay bấm phím tanh tách, miệng liên tục hét vào micro:
“Đẩy trụ! Đẩy trụ đi lũ gà này! Phế thế thì nghỉ chơi đi!”
Đó chắc chắn là Trịnh Gia Bảo. Cậu ta trông trẻ hơn tôi tưởng, gương mặt đẹp trai theo kiểu đúng chất “trai hư” trong mấy bộ phim thanh xuân, tóc tai vuốt keo nhưng lại toát ra vẻ bất cần đời.
Tôi đứng đó đúng ba phút. Cậu ta không thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái. Tôi hắng giọng:
“Chào em, chị là Thảo Chi, gia sư mới của em.”
Gia Bảo vẫn im lặng, ngón tay nhảy múa trên bàn phím. Cảm giác bị ngó lơ này khiến lòng tự trọng của một thủ khoa đầu vào như tôi bị tổn thương nhẹ, nhưng cái ví rỗng tuếch đã nhanh chóng trấn an tôi: “Kệ đi Chi, nó là cái máy ATM di động, đừng giận ATM.”
Bạch!
Gia Bảo ném cái tai nghe xuống bàn, màn hình hiện lên chữ “DEFEAT” đỏ chói. Cậu ta xoay ghế lại, nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh khỉnh. Cậu ta không nói gì, chỉ thò tay vào túi quần, rút ra một xấp tiền polymer 500 nghìn đồng mới coong, dày cộp.
Cạch! Cậu ta ném xấp tiền lên bàn học, sát ngay mép tay tôi.
“Chị cầm lấy chỗ này và biến đi. Bảo với bố tôi là tôi học hành rất chăm chỉ nhưng chị thấy trình độ của tôi cao quá nên không dạy nổi. Coi như hôm nay chị có đi làm, rõ chưa?”
Tôi nhìn xấp tiền. Theo kinh nghiệm “thánh soi giá siêu thị” của mình, chỗ này ít nhất là năm triệu đồng. Năm triệu cho mười phút đứng đây? Một vụ giao dịch béo bở. Là một đứa thực dụng, lẽ ra tôi nên cầm tiền và chạy ngay về tiệm sửa xe.
Nhưng không. Bản năng của một sinh viên ngành Kinh tế trỗi dậy. Tôi biết rõ đây là một thị trường ngách. Nếu tôi cầm tiền này rồi đi, tôi chỉ có năm triệu. Nhưng nếu tôi trụ lại đây, tôi sẽ có năm triệu mỗi tuần, cộng thêm tiền thưởng, cộng thêm tương lai của cái xe máy điện.
Tôi chậm rãi cầm xấp tiền lên. Gia Bảo nhếch mép cười đắc thắng:
“Đúng là gia sư nào cũng giống nhau, thấy tiền là sáng mắt.”
Tôi không giận, thản nhiên đếm lại xấp tiền trước mặt cậu ta. Sau đó, tôi rút từ trong ba lô ra chiếc máy tính Casio, bấm lạch cạch vài cái rồi ngước lên nhìn cậu thiếu gia đang ngơ ngác:
“Em trai à, theo quy luật cung cầu và nguyên lý tối đa hóa lợi nhuận, chị thấy thương vụ này em đang bị hớ.”
Gia Bảo nhíu mày: “Chị nói cái gì?”
Tôi đẩy xấp tiền ngược lại phía cậu ta, chỉ để lại đúng một tờ 500 nghìn:
“Tôi sẽ bán cho em một gói dịch vụ cao cấp hơn. Nếu tôi biến mất, bố em sẽ thuê gia sư thứ mười ba, rồi thứ mười bốn. Em sẽ phải tốn rất nhiều tiền để đuổi bọn họ đi. Thay vào đó, hãy trả cho tôi phí 'bảo kê'. Tôi sẽ ngồi đây, em muốn chơi game, đi bar hay đi ngủ tùy ý. Tôi sẽ lo khâu báo cáo, làm giả điểm số và đối phó với bố em. Phí dịch vụ là... thêm một xấp như thế này nữa mỗi tháng. Em thấy sao? Tiết kiệm thời gian, tối ưu hóa sự tự do.”
Gia Bảo đờ người ra. Cậu ta nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ đến từ sao Hỏa. Có lẽ trong đời cậu ta, chưa bao giờ có một gia sư nào đề nghị làm “đồng phạm” thay vì làm “cô giáo”.
“Chị... chị không sợ tôi báo với bố chị là gia sư bất lương à?” – Cậu ta lắp bắp.
Tôi nhún vai, cất tờ 500 nghìn vào túi:
“Bố em tin một thủ khoa có lý lịch sạch bong như tôi, hay tin một đứa con chuyên trốn học như em? Nghĩ kỹ đi, Gia Bảo. Chúng ta cùng thuyền, hoặc cùng chìm.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy ánh mắt của Gia Bảo thay đổi. Từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự thích thú kỳ lạ. Cậu ta dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực:
“Thú vị đấy. Được, để xem chị diễn kịch được bao lâu, đồ gia sư bất lương!”
Tôi mỉm cười, lấy cuốn sách Toán ra đặt lên bàn, che đi cái điện thoại đang hiện giao diện game của cậu ta. Một ngày làm việc chính thức bắt đầu, và tôi biết, chiếc xe máy điện của mình đang ở gần hơn bao giờ hết.