Sau khi rời khỏi phòng của Gia Bảo với tờ 500 nghìn đồng nằm gọn trong túi áo – thứ mà tôi coi là “chi phí cơ hội” cho việc không bị đuổi ngay lập tức – tôi được quản gia dẫn xuống lầu. Cảm giác đi trên thảm lông cừu mềm mại trong khi đôi giày vải của mình đang dính đầy bùn đất từ vụ dắt xe ban nãy khiến tôi thấy mình giống như một hạt bụi lạc vào hũ đường.
“Chào phu nhân, tôi đã trao đổi xong với thiếu gia.” – Tôi đứng trước mặt bà Trịnh, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản của một người vừa thực hiện một cuộc đàm phán thương mại thay vì vừa ký một bản hợp đồng “bán đứng lương tâm”.
Bà Trịnh ngước nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên: “Thằng bé không đuổi cháu đi ngay sao? Hay cháu lại đồng ý cầm tiền rồi hứa sẽ không quay lại?”
Tôi mỉm cười, một nụ cười mà tôi đã luyện tập rất nhiều lần trước gương để trông vừa tri thức vừa đáng tin cậy: “Dạ không. Chúng cháu đã tìm được tiếng nói chung trong phương pháp tiếp cận kiến thức. Gia Bảo thực ra rất thông minh, chỉ là em ấy chưa thấy được giá trị của việc học... theo cách thông thường.”
Tôi thề là lúc đó tôi nghe thấy tiếng lương tâm mình đang gào thét trong góc tối, nhưng tiếng thông báo tiền trong tài khoản (tưởng tượng) đã nhanh chóng dập tắt nó.
“Tốt quá. Nếu vậy, ngày mai cháu bắt đầu nhé. Lương sẽ được chuyển khoản theo tuần nếu cháu trụ lại được.”
Tôi chào tạm biệt và bước ra khỏi cánh cổng sắt khổng lồ. Việc đầu tiên tôi làm là đi bộ ngược lại đoạn đường nãy, ghé vào tiệm sửa xe để cứu cái “Cỗ máy hủy diệt túi tiền”. Ông chú sửa xe nhìn tôi, rồi nhìn tờ 500 nghìn mới coong tôi đưa ra, đầy nghi hoặc: “Này cháu gái, đi buôn lậu hay sao mà sáng dắt bộ tối đưa tiền chẵn thế này?”
“Dạ không, cháu đi bán chất xám chú ạ.” – Tôi trả lời, lòng nhẹ bẫng khi nghe tiếng máy xe nổ giòn giã trở lại.
Tối đó, trong căn phòng trọ rộng mười mét vuông nóng như lò bát quái, tôi ngồi liệt kê danh sách những việc cần làm. Với tôi, Gia Bảo không phải là một học trò, cậu ta là một “Case study” về quản trị rủi ro. Tôi cần biết sở thích của cậu ta, lịch trình trốn học, và quan trọng nhất là các điểm mù của hệ thống camera trong nhà họ Trịnh. Tôi dùng kiến thức Xác suất Thống kê để tính toán tỉ lệ Chủ tịch Trịnh về nhà đột xuất dựa trên những thông tin vụn vặt mẹ cậu ta cung cấp.
Sáng hôm sau, tôi có mặt tại biệt thự đúng giờ. Lần này, tôi mang theo một chiếc cặp đen dày cộm. Gia Bảo đang nằm ườn trên ghế gaming, tai nghe vẫn đeo nhưng không bật nhạc. Thấy tôi vào, cậu ta nhếch mép:
“Gia sư bất lương đến rồi đấy à? Chị định diễn kịch gì hôm nay? Đọc sách giáo khoa cho tôi ngủ sao?”
Tôi không nói gì, đặt tập tài liệu xuống bàn. Đó không phải là bài tập Toán, mà là một bảng báo cáo được thiết kế chuyên nghiệp với tiêu đề: “Kế hoạch tối ưu hóa thời gian giải trí và Quản trị điểm số kỳ I”.
Gia Bảo ngồi bật dậy, cầm lấy tập tài liệu, đọc lướt qua: “Cái gì đây? 'Giai đoạn 1: Thiết lập hệ thống cảnh báo sớm'? 'Giai đoạn 2: Sản xuất bằng chứng học tập giả'?”
Tôi kéo ghế ngồi đối diện cậu ta, lôi chiếc máy tính Casio ra như thể đang cầm một món vũ khí:
“Lắng nghe đây thiếu gia. Tôi đã nghiên cứu camera nhà em. Có một điểm mù ở góc ban công và một khoảng thời gian 15 phút quản gia đi lấy trà mỗi chiều. Đó là lúc em có thể livestream hoặc leo rào đi gặp đám bạn. Đổi lại, trong lúc em đi, tôi sẽ ngồi đây giả chữ viết của em để hoàn thành 5 bộ đề thi thử. Cuối tuần, em phải dành ra đúng 1 tiếng để học thuộc lòng đáp án mà tôi đã tóm tắt. Nếu bố em kiểm tra, em phải trả lời trúng ít nhất 70%.”
Gia Bảo nhìn tôi, đôi mắt mở to: “Chị điên thật rồi. Chị là sinh viên FTU hay là trùm lừa đảo vậy?”
“Tôi là người nghèo đang cần tiền, và em là người giàu đang cần tự do.” – Tôi đáp, giọng lạnh lùng – “Thương vụ này hai bên cùng có lợi. Nhưng có một điều kiện: Em tuyệt đối không được để bị bắt. Nếu bị bắt, tôi sẽ đổ hết tội lên đầu em và biến mất với số tiền lương đã nhận. Hiểu chứ?”
Gia Bảo phá lên cười, một điệu cười khoái chí: “Tôi thích chị rồi đấy. Này, nếu chị làm hộ tôi bài kiểm tra 15 phút môn Hóa vào ngày mai, tôi sẽ cộng thêm cho chị phí 'nhọc nhằn'.”
Tôi lắc đầu: “Hóa học là môn thực nghiệm, làm hộ rất dễ bị lộ nếu giáo viên gọi lên bảng. Thay vào đó, tôi sẽ thiết kế một chiếc phao thi bằng mã QR dán lên chai nước suối của em. Em chỉ cần quét bằng kính áp tròng thông minh nếu em có, hoặc để tôi dạy em cách đọc mã hóa bằng mắt thường.”
“Chị đúng là... quái vật.” – Gia Bảo thốt lên, nhưng tay đã bắt đầu mở ngăn kéo lấy ra một chiếc máy tính bảng đắt tiền – “Được thôi, giao kèo bắt đầu. Bây giờ tôi đi đá bóng, chị ở đây mà làm bài tập đi nhé, học bá!”
Cậu ta nhảy qua cửa sổ ban công – đúng vào điểm mù mà tôi đã chỉ ra – một cách điêu luyện. Tôi nhìn theo cái bóng cao ráo, biến mất sau những bụi hoa hồng ngoại nhập đắt đỏ, rồi nhìn xuống đống bài tập Toán khô khan trên bàn.
Tôi thở dài, cầm bút lên. Nghĩ về mức lương một buổi bằng cả tháng lương làm thêm ở quán cà phê trước đây, tôi tự nhủ: “Thảo Chi à, vì chiếc xe máy điện, vì tiền điện, tiền nước... cố lên!”
Nhưng khi nhìn vào đề bài tập làm văn nằm trong xấp đề của cậu ta với đề bài: “Hãy miêu tả người truyền cảm hứng cho bạn”, tôi chợt dừng bút. Tôi nhìn quanh căn phòng đầy đồ hiệu, máy móc tiền tỉ nhưng lạnh lẽo của cậu thiếu gia này. Chẳng có lấy một bức ảnh gia đình, chẳng có một món đồ chơi cũ nào mang tính kỷ niệm.
Tôi lẩm bẩm: “Cậu ấm à, cậu giàu thật đấy, nhưng hình như cậu cũng... nghèo lắm.”
Tiếng máy lạnh chạy rì rì trong căn phòng vắng lặng. Tôi bắt đầu viết bài văn cho cậu ta, bằng một giọng văn ngông cuồng nhưng đầy cô đơn – đúng như cái cách mà tôi cảm nhận về Trịnh Gia Bảo ngay lúc này.