MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài PhiệtChương 3

Gia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài Phiệt

Chương 3

1,191 từ · ~6 phút đọc

Tôi đứng chôn chân giữa căn phòng nặc mùi tiền của Gia Bảo, tay vẫn siết chặt tờ 500 nghìn đồng vừa "thu phí tư vấn". Trong đầu tôi, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra giữa hai thực thể: Một bên là Thảo Chi - sinh viên ưu tú của FTU với bảng thành tích sạch như lau kính, và bên kia là Thảo Chi - kẻ đang nợ tiền nhà hai tháng và có nguy cơ phải ăn mì tôm trừ bữa đến cuối kỳ.

"Sao? Chị chê ít à?" - Gia Bảo hất hàm, đôi mắt lanh lợi quét qua bộ đồ si-đa phẳng phiu của tôi với vẻ giễu cợt. "Hay là chị đang tính xem nếu cầm xấp này biến mất thì có bị công an bắt không? Yên tâm đi, với nhà tôi, chỗ này chỉ là tiền lẻ mua thức ăn cho con Lu thôi."

Tôi hít một hơi thật sâu, nén cơn giận đang bốc lên tận đỉnh đầu. Con Lu nhà nó ăn một bữa bằng tôi ăn nửa tháng, đúng là cái sự đời khốn nạn! Nhưng thay vì tự ái rồi bỏ về như mười một vị tiền bối trước đó, tôi quyết định dùng chiêu "lấy nhu thắng cương", hoặc nói trắng ra là "lấy tiền thắng tất cả".

Tôi thong thả ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da thật, cảm giác êm ái đến mức muốn ngủ quên luôn tại chỗ. Tôi lôi chiếc máy tính Casio FX-580VNX ra, đặt cạnh tập tiền của cậu ta.

"Gia Bảo này, em có biết trong kinh tế học có một khái niệm gọi là 'Lợi ích biên' không?" - Tôi vừa nói vừa bấm máy tính nhoay nhoáy, tốc độ nhanh đến mức cậu ta phải nheo mắt nhìn. "Nếu chị cầm 5 triệu này rồi biến mất, lợi ích biên của em là được tự do một buổi chiều. Nhưng rủi ro biên là bố em sẽ ngay lập tức thuê một ông thầy hắc ám khác về, và em lại phải tốn thêm 5 triệu nữa để đuổi ông ta đi. Tổng chi phí của em sẽ tiến tới vô cực."

Gia Bảo ngớ người: "Chị nói cái quái gì thế?"

"Ý chị là..." - Tôi nghiêng đầu, hạ giọng đầy bí hiểm - "Chị sẽ bán cho em một dịch vụ trọn gói. 5 triệu này không phải tiền chị dạy em học. 5 triệu này là tiền chị mua sự im lặng và làm 'lá chắn thép' cho em. Chị vẫn sẽ ở đây vào mỗi buổi chiều, nhưng em muốn chơi game, trốn đi đá bóng hay ngủ nướng đều được. Chị sẽ lo liệu đống bài tập về nhà, soạn sẵn nội dung để em đối phó nếu bố em kiểm tra đột xuất, thậm chí là làm giả báo cáo gửi về trường."

Gia Bảo tròn mắt nhìn tôi. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, một "học bá" lại đề xuất một thỏa thuận đen tối đến thế với cậu ta. Cậu ta bật cười, tiếng cười chứa đựng sự sảng khoái của một kẻ vừa tìm được món đồ chơi mới lạ.

"Chị... chị thật sự là sinh viên Ngoại thương hả? Sao nhìn giống trùm lừa đảo xuyên quốc gia vậy?"

"Kinh tế đối ngoại là học cách đàm phán để các bên cùng có lợi, em trai ạ." - Tôi nháy mắt, cất tờ 500 nghìn vào ví một cách dứt khoát.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên khiến cả hai giật bắn mình.

"Thiếu gia, phu nhân bảo tôi mang trà và bánh ngọt lên cho cô giáo." - Giọng quản gia từ phía sau cánh cửa.

Trong một tích tắc, Gia Bảo cuống cuồng định tắt màn hình máy tính đang hiện dở ván game. Nhưng tôi nhanh hơn. Tôi vồ lấy cuốn sách Giáo dục công dân (môn mà tôi thề là cậu ta chẳng bao giờ chạm vào), mở toang ra rồi ấn mạnh đầu cậu ta xuống bàn.

"Đọc chương 'Lý tưởng sống của thanh niên' cho chị! Nhanh!" - Tôi rít qua kẽ răng.

Khi quản gia bước vào, cảnh tượng đập vào mắt ông là một cô giáo trẻ đang nghiêm nghị chỉ tay vào sách, và một cậu thiếu gia đang "cúi đầu nghiền ngẫm" với vẻ mặt cực kỳ đau khổ.

"Cô giáo vất vả quá, thiếu gia nhà chúng tôi từ nhỏ đã không ưa sách vở." - Quản gia đặt khay trà xuống, mỉm cười hài lòng rồi lui ra ngoài.

Cánh cửa vừa khép lại, Gia Bảo bật dậy như lò xo, thở hổn hển: "Chị định giết người diệt khẩu đấy à? Suýt nữa thì gãy cổ tôi rồi!"

"5 triệu đấy em ạ. Phải diễn cho đáng đồng tiền bát gạo chứ." - Tôi thản nhiên cầm lấy miếng bánh macaron đắt tiền trên khay, cắn một miếng. Vị ngọt lịm tan trong miệng khiến tôi suýt rơi nước mắt. Một miếng bánh này chắc giá bằng ba bát phở đầu ngõ trọ của tôi.

Gia Bảo nhìn tôi ăn một cách ngon lành, bỗng nhiên cậu ta hỏi một câu không liên quan: "Này, nhà chị nghèo lắm à?"

Tôi dừng lại, nhìn cậu ta. Ánh mắt cậu ta không có vẻ khinh thường, mà là một sự tò mò thuần túy của một kẻ sống trong nhung lụa từ bé.

"Nghèo không phải là cái tội, Gia Bảo. Nghèo là một động lực để người ta trở nên... bất lương một cách thông minh." - Tôi trả lời, tay vẫn không quên vơ thêm miếng bánh thứ hai. "Mà nhắc mới nhớ, phí dịch vụ 'che mắt quản gia' ban nãy chị tính thêm 200 nghìn nhé. Viết vào hóa đơn nợ, cuối tháng thanh toán một thể."

Gia Bảo nhìn tôi trân trân, rồi đột ngột phá lên cười. Cậu ta ném cái tai nghe sang một bên, dựa lưng vào ghế: "Được! Tôi duyệt cái hợp đồng bất lương của chị. Nhưng chị nhớ đấy, nếu bố tôi phát hiện ra, tôi sẽ khai là chị ép buộc tôi, chị dụ dỗ tôi đi vào con đường tội lỗi."

"Yên tâm. Với 5 triệu một buổi, chị sẵn sàng nhận mọi tội lỗi, kể cả tội làm thế giới nóng lên."

Tôi lấy từ trong ba lô ra chiếc bút bi Thiên Long màu xanh - thứ rẻ tiền nhất trong căn phòng này - và bắt đầu viết chữ giả vào cuốn vở của cậu ta. Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, một liên minh ma quỷ chính thức được hình thành. Một bên vì tự do, một bên vì tiền điện, tiền nước và giấc mơ về chiếc xe máy điện không bao giờ chết máy giữa đường ngập.

Đêm đó, khi lạch cạch đạp chiếc xe Dream nát về nhà, tôi thấy bầu trời Sài Gòn đẹp lạ thường. Hóa ra, mùi tiền thật sự có thể làm người ta thấy yêu đời hơn hẳn. Nhưng tôi đâu biết rằng, "con quái vật" lớp 12 kia còn rất nhiều chiêu trò mà một đứa chỉ biết học như tôi chưa bao giờ lường trước được.