Tôi bước vào phòng của Gia Bảo vào ngày làm việc chính thức thứ ba với một tâm thế của một kẻ đi săn tiền thưởng. Trên vai tôi là chiếc ba lô nặng trĩu những giáo trình Kinh tế vĩ mô và đống đề thi thử mà tôi đã thức trắng đêm để… giải hộ cậu ta.
Gia Bảo vẫn giữ nguyên phong độ: một tay cầm tay cầm chơi game, một tay cầm lon nước ngọt đắt tiền, đôi chân gác lên bàn gỗ sồi trị giá bằng cả năm tiền học phí của tôi. Cậu ta liếc nhìn tôi, nhếch mép:
“Gia sư bất lương đến rồi đấy à? Hôm nay có chiêu trò gì mới không? Hay lại định giảng cho tôi nghe về 'lợi ích biên' của việc đi ngủ trong giờ học?”
Tôi không nói gì, lẳng lặng rút từ túi áo ra vũ khí hạng nặng của mình: chiếc máy tính Casio FX-580VNX bóng loáng. Tôi đặt nó cạnh bàn phím cơ của cậu ta – cái bàn phím mà mỗi lần nhấn là đèn LED lại nhảy múa như thể đang chế nhạo sự nghèo khó của tôi.
“Gia Bảo, hôm nay chúng ta sẽ cá cược.” – Tôi vừa nói vừa mở nắp máy tính, tiếng ‘cạch’ vang lên đầy dứt khoát.
Cậu ta bỏ tay cầm xuống, có vẻ hứng thú: “Cược gì? Chị định đấu game với tôi à? Chị mà thắng được tôi ở trò này, tôi sẽ thề từ nay về sau chị bảo đi hướng Đông tôi không dám đi hướng Tây.”
Tôi nhìn lên màn hình máy tính của cậu ta, nơi một vị tướng đang múa may quay cuồng. Tôi nhếch môi:
“Đấu game thì tầm thường quá. Chúng ta đấu… toán học. Tôi sẽ đưa cho em một đề Toán hình học không gian cấp độ 3. Nếu em giải được trong 15 phút, tôi sẽ miễn phí phí ‘bảo kê’ tuần này. Còn nếu em không làm được, em phải tắt máy tính, ngồi yên nghe tôi giảng 30 phút về cách hạch toán chi phí cá nhân.”
Gia Bảo cười ngặt nghẽo: “Chị đùa tôi à? 15 phút cho một bài Toán? Chị nhìn cái dàn PC này đi, nó có thể xử lý hàng triệu phép tính mỗi giây. Tôi chỉ cần chụp ảnh, gửi lên mạng là có đáp án ngay. Chị thua chắc rồi.”
“Tôi nói là em tự giải, không dùng công nghệ hỗ trợ.” – Tôi bình thản đáp – “Và để công bằng, tôi cũng sẽ giải cùng em. Bằng chiếc Casio này.”
Trận chiến bắt đầu. Tôi rút ra một tờ giấy đề thi tự tay biên soạn, đặt giữa hai người. Gia Bảo liếc nhìn đề bài, vẻ mặt ban đầu là khinh thường, sau đó dần chuyển sang nhăn nhó. Cậu ta vò đầu bứt tai, cầm chiếc bút chì lên rồi lại đặt xuống.
Trong khi đó, ngón tay tôi bắt đầu nhảy múa trên phím bấm Casio. Tiếng ‘tạch tạch tạch’ vang lên liên hồi như tiếng súng liên thanh. Với tôi, đây không chỉ là giải Toán, đây là cuộc chiến bảo vệ túi tiền. Tôi tính toán góc nhìn, thể tích khối đa diện bằng những thủ thuật bấm máy nhanh mà chỉ có những đứa ôn thi đại học đến mức "tẩu hỏa nhập ma" mới biết.
Gia Bảo bắt đầu toát mồ hôi. Cậu ta nhìn sang tôi, rồi nhìn cái máy tính nhỏ xíu trong tay tôi: “Sao chị bấm nhanh thế? Cái đồ cổ lỗ sĩ đó mà tính được tích phân hàm ẩn à?”
“Em trai à, công cụ chỉ mạnh khi người dùng nó biết cách tối ưu hóa.” – Tôi trả lời mà mắt vẫn không rời màn hình máy tính – “Dàn PC của em trị giá trăm triệu nhưng em chỉ dùng để chơi game, cũng giống như em có trí tuệ thiên bẩm nhưng lại dùng để nghĩ cách trốn học. Quá lãng phí tài nguyên!”
Đúng 10 phút, tôi đặt máy tính xuống bàn: “Xong. Đáp án là V=
12
a
3
2
. Kiểm tra lại đi thiếu gia.”
Gia Bảo nhìn vào tờ giấy nháp trắng trơn của mình, rồi nhìn sang đáp án của tôi. Cậu ta lén lút cầm điện thoại lên định quét mã giải, nhưng tôi đã nhanh tay giật lấy:
“Không dùng tiểu xảo nhé. Em thua rồi. Tắt máy!”
Cậu ta hậm hực nhấn nút tắt nguồn dàn PC rực rỡ. Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến lạ thường. Gia Bảo nằm vật ra ghế, nhìn trần nhà:
“Chị đúng là ác quỷ. Sao chị lại giỏi cái môn chết tiệt này thế? Nó giúp ích gì cho đời không? Ngoài việc làm tôi mất 5 triệu mỗi buổi?”
Tôi kéo ghế lại gần, bắt đầu bài giảng “khẩu xà tâm phật” của mình:
“Nó giúp em không bị người khác lừa đấy. Ví dụ nhé, nếu sau này em quản lý tập đoàn may mặc của bố em, em không biết tính toán chi phí biên, người ta kê khống hóa đơn thì em chỉ có nước bán cái gara kia đi mà đền nợ. Em nhìn đôi giày tôi đang đi không?”
Gia Bảo liếc xuống đôi giày vải sờn cũ của tôi.
“Đôi giày này giá 120 nghìn đồng, tôi mua ở chợ cũ. Tôi đã tính toán rằng nếu tôi đi nó trong 2 năm, chi phí mỗi ngày chỉ là 164 đồng. Còn đôi giày em đang đi, giá 20 triệu, em đi được 3 tháng đã chán. Chi phí mỗi ngày của em là hơn 200 nghìn. Một ngày em tiêu bằng tôi sống cả tháng. Em thấy sự chênh lệch đó chưa?”
Gia Bảo im lặng. Đây là lần đầu tiên cậu ta không cãi lại. Cậu ta nhìn đôi giày của mình, rồi lại nhìn tôi với một ánh mắt kỳ lạ – một chút tò mò, một chút nể sợ, và có lẽ là một chút… thương hại.
“Chị tính toán cả cuộc đời mình như thế à? Không thấy mệt sao?”
“Mệt chứ.” – Tôi thở dài, cất chiếc Casio vào hộp – “Nhưng cái nghèo nó mệt hơn nhiều, em ạ. Ở thế giới của chị, một sai số 0,1% cũng có thể dẫn đến việc nhịn đói. Cho nên, học Toán đi, để sau này em không phải đi lừa gia sư như bây giờ nữa.”
Gia Bảo bỗng nhiên cầm cuốn sách Toán lên, lật lật vài trang rồi hỏi một câu khiến tôi suýt ngã khỏi ghế:
“Này, nếu tôi học hết chương này trong tuần sau, chị có bớt phí ‘bảo kê’ không?”
Tôi híp mắt lại, cười đúng chất một gian thương:
“Không bớt tiền, nhưng chị sẽ tặng thêm cho em một bí mật: Cách nấu mì tôm trong ấm siêu tốc mà không bị cháy đáy. Sao? Chốt đơn không?”
Gia Bảo nhìn tôi trân trân một lúc rồi bật cười: “Đồ gia sư bất lương! Chốt!”
Hôm đó, tôi rời biệt thự với cảm giác chiến thắng vinh quang. Nhưng khi vừa ra đến cổng, tôi thấy một chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng đỗ xịch lại. Người bước xuống xe là một người đàn ông trung niên với gương mặt cương nghị và đôi mắt sắc như dao cau – Chủ tịch Trịnh.
Tim tôi đập loạn nhịp. "Tới công chuyện rồi Thảo Chi ơi! Boss cuối xuất hiện rồi!"