Sáu giờ chiều. Sài Gòn bắt đầu lên đèn, và cái dạ dày của tôi cũng bắt đầu lên tiếng biểu tình. Tôi đang định thu dọn đống "chiến tích" là ba tờ đề Toán giải hộ để về đi chợ thì tiếng động cơ xe Mercedes trầm đục vang lên ngay dưới cửa sổ.
Gia Bảo, kẻ vừa mới đây thôi còn vênh váo thách thức tôi, bỗng nhiên mặt cắt không còn giọt máu. Cậu ta lao như tên bắn ra ban công, ngó xuống dưới rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng:
"Chị Chi! Bố tôi... Bố tôi về đột xuất! Chết tiệt, hôm nay ông ấy có cuộc họp ở Singapore cơ mà!"
Tôi chưa kịp tiêu hóa hết mớ thông tin đó thì tiếng bước chân nện đều đặn trên cầu thang gỗ đã vang lên. Trong đầu tôi, các thuật toán xử lý rủi ro bắt đầu chạy với tốc độ của siêu máy tính. Nếu để Chủ tịch Trịnh bước vào và thấy con trai mình đang đứng ngẩn ngơ cạnh dàn máy tính nóng hổi còn gia sư thì đang thu dọn đồ về sớm, "mỏ vàng" của tôi sẽ sập tiệm ngay lập tức.
"Ngồi xuống! Đeo tai nghe vào! Mở tab học trực tuyến lên, che cái màn hình game đi!" - Tôi ra lệnh, giọng sắc lẹm như dao cạo.
"Nhưng... còn đống vỏ lon nước ngọt, cả túi đồ ăn nhanh này nữa?" - Gia Bảo hoảng loạn chỉ tay vào đống rác của cậu ta.
Tôi vơ vội cái túi nilon, quét sạch đống vỏ lon vào trong rồi nhét đại xuống gầm bàn. Đúng lúc đó, tay nắm cửa xoay nhẹ.
"Hai giây!" - Tôi rít lên.
Khi cánh cửa mở ra, một bầu không khí "tri thức" đặc quánh bao trùm căn phòng. Gia Bảo đang cắm cúi viết lia lịa vào vở bài tập (thực ra là cậu ta đang vẽ bậy hình mấy con rùa), còn tôi thì đang đứng bên cạnh, tay cầm thước kẻ, vẻ mặt nghiêm nghị như thể đang chuẩn bị giảng về thuyết tương đối.
Chủ tịch Trịnh bước vào. Ông ấy không mặc vest mà mặc một chiếc áo sơ mi giản dị, nhưng khí chất uy quyền của người đứng đầu tập đoàn may mặc hàng đầu vẫn khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Đôi mắt ông sắc lẹm, đảo qua một lượt từ bàn học đến dàn PC đang tắt ngóm (may mà tôi đã rút phích cắm).
"Chào cô giáo. Xin lỗi vì đã cắt ngang buổi học." - Giọng ông trầm và rất áp lực.
"Dạ, chào bác. Gia Bảo hôm nay rất tập trung ạ. Em ấy vừa hoàn thành xong phần tích phân hàm ẩn." - Tôi nói, mặt không đỏ, tim không run, đúng chất một sinh viên Ngoại thương đi thực tập.
Ông Trịnh bước lại gần bàn học. Tim tôi đập như đánh trống trận khi thấy ông đưa tay cầm cuốn vở của Gia Bảo lên. Nếu ông phát hiện ra con trai mình đang vẽ rùa thay vì giải toán...
"Tích phân à? Tốt." - Ông đặt cuốn vở xuống, rồi bất ngờ nhìn thẳng vào mắt tôi - "Cô giáo thấy năng lực thực sự của nó thế nào? Tôi không cần những báo cáo đẹp đẽ qua loa, tôi cần sự thật."
Đây rồi. Một câu hỏi bẫy. Nếu tôi khen quá lời, ông sẽ nghi ngờ. Nếu tôi chê thậm tệ, ông sẽ đuổi tôi vì không đủ khả năng dạy. Tôi hắng giọng, dùng kỹ năng "bắn rap" thuyết phục khách hàng của mình:
"Thưa bác, sự thật là Gia Bảo có tư duy logic rất tốt, thậm chí vượt trội. Tuy nhiên, vấn đề của em ấy là 'chi phí cơ hội'. Em ấy đang dùng quá nhiều tài nguyên thời gian vào những việc mang lại lợi nhuận ngắn hạn như giải trí, mà quên mất khoản đầu tư dài hạn là kiến thức. Hiện tại, chúng cháu đang thiết lập một 'biểu đồ tăng trưởng' cụ thể. Nếu bác cho em ấy thêm thời gian và... sự riêng tư để tập trung, cháu tin kết quả thi thử tháng sau sẽ chứng minh tất cả."
Gia Bảo ngồi bên cạnh suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói: "Chị nói cái quái gì mà nghe như báo cáo tài chính vậy?"
Chủ tịch Trịnh im lặng một lúc lâu, rồi một nụ cười cực kỳ nhẹ hiện lên trên gương mặt sắt đá của ông: "Chi phí cơ hội sao? Cô giáo trẻ mà nói chuyện thú vị đấy. Được, tôi sẽ đợi kết quả tháng sau. Nếu nó không tiến bộ, cô biết hậu quả rồi đấy."
Khi ông Trịnh vừa bước ra khỏi phòng, cả hai chúng tôi cùng đổ rụp xuống ghế như hai quả bóng xì hơi. Gia Bảo vò đầu bứt tai:
"Chị Chi... chị đúng là... thiên tài lừa đảo! 'Chi phí cơ hội'? 'Lợi nhuận ngắn hạn'? Chị làm bố tôi lú luôn rồi!"
Tôi lau mồ hôi trên trán, đưa tay ra trước mặt cậu ta: "Đừng có khen hão. 500 nghìn phí 'ứng biến khẩn cấp'. Đưa đây!"
Gia Bảo tặc lưỡi, rút ví ném cho tôi tờ tiền: "Chị đúng là thánh bào tiền. Nhưng mà... cảm ơn nhé. Nếu không có chị, chắc hôm nay tôi bị tống sang trường nội trú ở Anh thật rồi."
Cậu ta cúi xuống gầm bàn để kéo cái túi rác ban nãy ra, nhưng rồi chợt khựng lại. Gia Bảo lôi ra một tờ giấy nhỏ bị kẹp dưới chân bàn, đó là bản "Hợp đồng gia sư" mà tôi tự soạn hôm trước, có chữ ký nguệch ngoạc của cậu ta và dấu tay của tôi.
Cậu ta nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn tôi, bỗng nhiên giọng cậu ta trầm hẳn xuống:
"Này, chị Chi. Chị làm tất cả những chuyện này... chỉ vì tiền thôi sao? Ý tôi là, chị không thấy phí cái danh thủ khoa của mình khi đi làm đồng phạm cho một đứa như tôi à?"
Câu hỏi của cậu ta khiến tôi khựng lại khi đang nhét tờ tiền vào ví. Tôi nhìn sang đôi giày hiệu của cậu ta, rồi nhìn xuống đôi bàn tay hơi thô ráp vì phải làm thêm đủ việc của mình.
"Gia Bảo à, ở thế giới của em, tiền là một con số trên màn hình. Ở thế giới của chị, tiền là sự sống sót. Chị không phí kiến thức, chị đang dùng kiến thức để tồn tại. Còn việc em có thấy phí cuộc đời mình hay không... đó là việc của em, không phải của chị."
Tôi khoác ba lô lên vai, bước ra cửa, không quên để lại một câu:
"Về nhớ học thuộc đống công thức tôi viết trong vở đấy. Lần sau bố em không hỏi về 'chi phí cơ hội' đâu, ông ấy sẽ bắt em giải tích phân thật đấy!"
Bước ra khỏi khu biệt thự sang trọng, tôi lại quay về với chiếc xe Dream cũ kỹ và con hẻm nhỏ ngập nước. Nhưng trong túi tôi giờ đã có thêm tiền để trả nợ nhà. Bản hợp đồng "bất lương" này hóa ra lại là thứ cứu cánh duy nhất của tôi giữa cái thành phố hoa lệ nhưng đầy nghiệt ngã này.